TÔI CÓ 7 NGƯỜI CK.
Các anh ck rất là iu thưn cô, tên cô là Y/n, bạn nào là ARMY thì bt các anh í là ai.…
Các anh ck rất là iu thưn cô, tên cô là Y/n, bạn nào là ARMY thì bt các anh í là ai.…
này, tớ thích cậu…
hay lắm ạ😀😀😀Nguồn: ngonphongcomics.com…
Anh biết không? Những ngày tháng bên anh là khoảng thời gian đẹp nhất đối với em.Nhưng anh nào biết, nào để ý, xem đàn em này có đỏ chín mặt khi nhìn nụ cười anh không?Nhưng cũng không thể trách mình anh, em cũng đáng trách, trách tại sao mình lại yếu đuối như vậy?Đôi lúc, em lại mộng tưởng, mong rằng đây là một mối tình song phương.Nhưng mãi, nó vẫn chỉ là giấc mộng của kẻ nhát gan...Vậy chỉ mong một điều, mong anh vẫn cho kẻ nhát gan này viết nên những lá thư, những lá thư đơn phương."Gửi anh, Sư Tử.Gửi anh, những kỉ niệm của chúng ta.Gửi anh, nỗi đau lặng lẽ, nước mắt đã khô.Gửi anh, thanh xuân của em, lần đầu đơn phương.Gửi anh, tình yêu đơn phương - tình yêu không bao giờ nói.Gửi anh, lá thư đơn phương - lá thư không bao giờ gửi.Thân.Bạch Dương"~~~~~~~~~~~~~Cre ảnh: @Teamsweet_DRC By Boss of teamPlease enjoy my story. Love guy :3@LayLoiCuaNam on Wattpad.…
"Nhật ký từ ngày mà em không thể giữ trái tim mình khỏi việc bị chiếm trọn bởi chàng trai ấy"Chuyện tình đơn phương tuổi học trò đầy mơ mộng của một cô gái. Chàng trai hình như đã có người trong lòng? Hình mẫu lý tưởng rất xa vời so với 'em'! Diễn biến tiếp theo vui lòng đọc câu chuyệnLưu ý: Đây là một câu truyện hư cấu với ý tưởng từ đời thật, sẽ có một số chỗ bị phi logic, không hợp với thời đại,.. .Tác giả: TS…
Lý Nhiễm Vy cô là đại tiểu thư Lý gia một gia tộc quyền thế người người cúi đầu ... cô từ nhỏ đến lớn được cha mẹ cưng chiều , bảo vệ ... nhưng sự hạnh phúc không kéo dài mãi , năm lên mười tuổi mẹ cô mất cũng vì vậy mà nụ cười hồn nhiên của một đứa trẻ , một tuổi thơ đẹp đẽ mà cô hằng mơ ước cũng biến mất theo thời gian ...Trần Thiên Tuấn là đứa con trai độc nhất của Trần gia anh được coi là một đại mỹ nam là hình mẫu lý tưởng của các cô gái ... tuy bề ngoài ấm áp , ngọt ngào , đào hoa nhưng bên trong lại là lạnh lùng , mưu kế ... nhưng từ khi gặp cô trái tim anh loạn nhịp cũng vì vậy mà ngày nào cũng đi theo cô chỉ mong có một ngày cô sẽ chấp nhận anh ... thể loại : hiện đại , hắc đạo , sủng ...…
-Truyện: Thiên Địa Luân Hồi-Đồng nhân: Thiên Địa Kiếm Tâm-Nhân vật: Vương Quyền Phú Quý, Vương Quyền Hoằng Nghiệp, Đông Phương Hoài Trúc, Đoàn Mặt Nạ... Thanh Đồng ( Thiết lập nhân vật nằm ở 18 tập đầu)- Cốt truyện gia đình, Phú Quý và Thanh Đồng không có tuyến tình cảm.-Vương Quyền Phú Quý quay về quá khứ tuyến thời gian ở Hoài Thủy Trúc Đình, sau đó sẽ quay lại tuyến thời gian ở Thiên Địa Kiếm Tâm.(Nguồn: 醉繁星 Lofter)…
Qua bao năm rồi , Thanh mới biết hai chữ trên tình bạn dưới tình yêu nó chênh vênh cỡ nào , đôi lúc nó tự trách bản thân sao nó lại lỡ va vào tình yêu của thằng Tuấn Anh , nhỏ biết cái hội nhóm này Châu ,nó ,Tuấn Anh, Phương và cả những đứa khác nữa đều đội lốt hai chữ tình bạn. Bọn nó thích thầm nhau qua lại trong những năm bốc đồng ấy... Nhưng sao tình yêu nó khó níu giữ được tình bạn ...…
Light Of Love - Ánh sáng của yêu thương Pete là ánh sáng cứu rỗi linh hồn Vegas.…
Có những điều chưa nói bởi vì nó không thể diễn đạt thành lời... Anh đã muốn nói ra tình cảm của mình nhưng vô dụng. Bởi trái tim anh ngập tràn một hình ảnh trong quá khứ. Anh không thể, anh không thể, nhưng nếu một ngày anh có đủ dũng khí. Liệu em có ở bên và ủng hộ anh không? Dù hôm nay, ngày mai, hay mãi đến sau này... (Ngoại truyện về Triệu Vỹ của ĐPKVN)…
Tôi là gã trai lạc lối. Lạc lối trên chính con đường mình đã chọn. Lạc lối trong chính những trang văn của mình khi chúng cứ bị nhiễu loạn bởi một thực thể lãng mạn đẹp đến lạ kì. Tôi không tìm ra đáp án của nó suốt chừng ấy năm, cho đến khi tôi nhìn thấy em...Và tôi đã tìm ra câu trả lời cho dòng nhung nhớ cuộn trào mỗi đêm.…
"tôi yêu em, chòm bắc đẩu trong cuộc đời hoang tàn của tôi."ㅡ chỉ là một người viết nghiệp dư.…
.......................................…
đôi khi em vẫn mong rằng mình đừng có nhau bao giờ…
chuyện tình cấp 3 ngọt ngào như thế nào???.... đọc đê ròi bic nhen:>…
"...Sài Gòn vốn đông đúc lắm, mà con người ta thì quá bận rộn, bận đến nỗi không còn muốn để ý đến những thứ xung quanh, người ta dễ dàng bơ nhau như người xa lạ, cứ từng người từng người lướt qua đời nhau, mới gặp nhau đấy rồi lại quên nhau, lại bị cuốn đi bởi những gồng xoay của cuộc đời. Vậy nên sống ở Sài Gòn dễ khiến con người ta cô đơn, lạc lõng,..."Một ngày có chút se lạnh ở Sài Gòn, mình cuộn tròn trong chăn, nhấm nhi từng nỗi buồn mơ hồ, để rồi viết nên bài cảm thức này. Mình không giỏi viết văn, ca từ không tinh tế lãng mạn, nhưng mình vẫn muốn viết, viết về những cảm xúc trong lòng mình, viết để thấy rằng nỗi cô đơn thật ra cũng là một món quà mà cuộc sống mang tặng chúng ta...…
Trải lòng…
Thời gian nói chuyện phiếm của teo ...............................…
Vui lòng không reup truyện dưới mọi hình thức Xin cảm ơn ạ,…