Cuối năm lớp 12, Lyhan và Hansara - hai cô gái học cùng lớp nhưng chẳng mấy thân thiết - bất ngờ trở nên gần gũi khi cùng tham gia nhóm nhảy cho buổi văn nghệ. Hansara có người yêu, Lyhan chẳng nghĩ gì nhiều... cho đến khi trái tim bắt đầu lệch nhịp.…
Mỗi lần có ai hỏi Vương Yến Tây: "Bố với mẹ con đã quen nhau như thế nào?", cô bé chỉ cười mà không nói gì.Thật ra, lời đồn đã có từ lâu rồi, từng chữ từng câu đều chính xác.Rất rất lâu trước đây, trên con phố sầm uất nhất ở Triều Thiên Môn, có một cô gái trẻ góa bụa dọn đến. Cô gái này bắt kịp làn sóng cải cách mở cửa, làm ăn kinh doanh, phát triển sự nghiệp và phải lòng chính người phu bưng vác của mình.____Tác giả: iveneverseenthat - đồng tác giả với "Giải Ưu Hải - Biển Giải Sầu" đó ạ. - Số chương: Chưa biết, đang sáng tác nhưng sắp end rồi.- Rating: M- Thể loại: Au - OOC (out of character) nặng, truyện lấy bối cảnh thời xưa, cưới trước yêu sau. Lấy cảm hứng từ một chuyến đi khám phá Trùng Khánh. Vương Sở Khâm - Đầu lĩnh của đội khuân vác ở Sơn Thành (Tên gọi khác của Trùng Khánh)Tôn Dĩnh Sa - Cô chủ quán lẩu Sa Sa…
Hôn nhân của họ từng là niềm ghen tị của bao người - anh trầm tĩnh, cô dịu dàng, hai người cùng gánh một đời tưởng chừng sẽ bình yên đi đến cuối.Nhưng rồi, khi yêu thương dần trở thành thói quen, khi im lặng trở thành câu trả lời duy nhất, khoảng cách giữa họ cũng ngày một dài ra.Tình yêu, rốt cuộc là thứ tan vỡ từ khi nào?Từ lúc một trong hai người ngừng giải thích - hay từ khoảnh khắc còn lại chẳng buồn tin?______Tác giả: Mạt Lị Mật CaoNgoại truyện của truyện "Thời Kỳ Bình Lặng" Số chương: 10 - nhưng thật ra chắc 30 chương vì mỗi chương của mẻ sẽ dài x3 lần truyện khác =)). Chắc bà tác giả này lấy chồng sinh con rồi mới viết được cái ngoại truyện này á mọi người…
Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa gặp nhau gặp nhau lần đầu khi họ 13 tuổi.Khi Vương Sở Khâm nhìn "quả dưa" thấp bé trước mặt, thoạt nhìn cậu ta tưởng đó là một bé trai, nhưng kết quả anh lại được bảo gọi đứa nhóc tomboy này là "mei mei".Cô bé khác xa những bé gái mà cậu ta từng gặp. Những cô bé khác đều đều có bím tóc, mặc váy hoa sặc sỡ, còn cô ấy thì sao? Cắt tóc gần giống cậu ta, thậm chí cách ăn mặc cũng giống.Lần gặp mặt đầu tiên, Vương Sở Khâm 13 tuổi không phục, từ chối gọi Tôn Dĩnh Sa là em gái. Cậu ta nghĩ gọi là em trai thì hợp lý hơn. Kết quả là ăn ngay một cú tát từ ba mình, cuối cùng cũng phải khuất phục.Từ đó trở đi, Vương Sở Khâm trở thành anh trai của Tôn Dĩnh Sa.…
Tên gốc: 微不足道的我和你Tác giả: yezi_hazeNguồn: asianfanficsMô tảAUNhà tạo mẫu hàng đầu X Chủ quán cà phêDanh tính bí mật: ? X ?Bối cảnh: Chế độ quân chủ hiện đạiHai con người bình thường đến lạ lùng, gặp nhau trong một ngày bình thường đến lạ lùng, viết nên một câu chuyện phi thường, mở ra một khởi đầu phi thường mới.*Bản dịch không chuẩn, dùng để lưu trữ*…
Không phải người yêu, không phải người tình, chỉ là hai người bạn thân nhưng lại có thể ghen? Mối quan hệ phức tạp của Maiquinn và Lyhan vẫn luôn mập mờ như vậy, chẳng rõ ràng. Liệu đến cuối, câu chuyện này có được gọi là truyện tình ? Đúng là ai rồi cũng là nạn nhân của con quỷ tình yêu. (Mô típ bạn cùng nhà nhưng đầy khả nghi, là một chuỗi những ngày tháng mối quan hệ không tên của hai người)…
Tình yêu giữa Tôn Dĩnh Sa và Vương Sở Khâm như một tách trà ấm, mang đến cảm giác an yên và gần gũi. Nó không vội vã, mà là sự đồng hành thầm lặng, nâng đỡ nhau trong những lúc khó khăn. Như trà ấm trong mùa đông, tình yêu ấy sưởi ấm trái tim, giúp họ vượt qua thử thách và làm mọi lo toan nhẹ nhàng hơn. Chính trong những khoảnh khắc giản dị bên nhau, họ nhận ra rằng tình yêu là sức mạnh giúp họ kiên cường và vững bước về phía trước.…
"Gia Thành, kiếp sau để em đến bảo vệ anh."Giang Gia Thành ra đi năm 36 tuổi, Lâm Hiểu Hân ra đi năm 29 tuổi. 7 năm 1 lời hứa, hữu duyên vô phận, hai ta hẹn kiếp sau tương phùng. Truyện do Châu Ngọc Sam sáng tác, đăng tải lần đầu vào 24/8/2025.…
Cách yêu của Vương Sở Khâm thật ra rất khác với cách yêu của Tôn Dĩnh Sa. Sở Khâm ấy mà, khi hắn muốn được ăn cùng Dĩnh Sa, hắn sẽ nấu thật nhiều thật nhiều vô, sau đó liền cứng họng mà nói "Hôm nay anh nấu bị nhiều quá, em phải ăn giúp anh thì khi xuống địa ngục mới không bị phạt" Trái lại, Tôn Dĩnh Sa thì khác. Cô biết mình đáng yêu, lại càng rõ hơn việc đối phương luôn chiều chuộng cô vô điều kiện, cũng vì thế cho nên mỗi lần muốn cùng anh ăn, cô sẽ làm nũng mà đòi anh mua đồ ăn cho. Tất nhiên, dù không ai nói, nhưng toàn bộ đồ ăn được đặt về đều không có hải sản "Anh ơi, chúng mình ăn cùng nhau nhé? Em muốn được ăn cùng anh" Vương Sở Khâm có chết cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình, mà Tôn Dĩnh Sa thì lại là kiểu người có gì nói đó. Vậy câu nói "Anh thích em", liệu hắn có đủ dũng cảm để nói, hay lại một lần nữa giấu nhẹm đi những cảm xúc rung động đầy mãnh liệt của một người con trai?*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
❝ cuối cùng chúng ta cũng chỉ là đứa trẻ có một trái tim vỡ vụn và tâm hồn tổn thương khao khát sẽ được yêu ❞↬ "dạo này hằng không bắt mình học hành chăm chỉ nữa sao?""hông, mình suy nghĩ kỹ rồi. mình sẽ tự học thành đạt, sau này có tiền để nuôi bạn"hồ võ thanh thảo & nguyễn lê diễm hằng | có một chút pháo chi và song mỹ |…
YÊU ANH CẢNH SÁT BÁ ĐẠO (ÁI THƯỢNG PHÁCH ĐẠO CẢNH QUAN)ĐÂY LÀ TRUYỆN DO CHÍNH EDITOR ĐĂNG MONG CÁC BẠN ỦNG HỘ ❤ ❤ ❤ ❤ Tác giả: APPLEEdit: MẠC VÂNThể loại: ấm áp, cường x cường, tàn tật thụ, 1 vs 1, HENguồn RAW và QT: VNSharingBeta: Mạc VânTruyện có liên quan: Yêu phải thiên tài nằm vùng (Cp: Âu Dương Thông X Trầm Chính Dương) VĂN ÁN:"Em thích anh, là kiểu thích giữa tình nhân ấy, Hàn Khải, em yêu anh...""Chúng ta là anh em, là bạn bè, nhưng đó không phải tình yêu."Hàn Khải vẫn luôn cho rằng tình cảm của mình đối với Âu Dương Duệ chỉ là thưởng thức cùng coi trọng, là sự tán thưởng đối với một cấp dưới đắc lực, cho nên khi anh nghe đối phương bày tỏ, anh đã quả quyết cự tuyệt.Cứ nghĩ rằng sẽ quên đi...Nhưng thời khắc Âu Dương Duệ nằm trên giường bệnh hôn mê bất tỉnh, Hàn Khải nắm lấy tay cậu thật chặt, lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy sợ hãi đến thế.Tình cảm cuối cùng cũng chiến thắng lí trí, khiến cho anh phải đối diện với trái tim đã rung động từ lâu của bản thân.Đối mặt hai chân bị tê liệt, cậu nhất quyết không chịu tin tưởng anh,Luôn kiên quyết cho rằng anh chỉ đang bố thí tình cảm vì thương hại cậu mà thôi,Hàn Khải phải làm thế nào để khiến 'tiểu đông tây' này một lần nữa tin tưởng mình đây?…