🌌 Attack on Titan: Tàn Tro và Đôi Cánh SeraphSự thức tỉnh sau những bức tườngFanfic dựa trên thế giới Attack on Titan của Hajime IsayamaCó những giấc mơ mà ta tỉnh dậy, tim vẫn còn đập thình thịch như vừa chạy trốn điều gì đó khủng khiếp.Và có những giấc mơ... mà ta không bao giờ tỉnh lại.Tên tôi là Violet Graves. Một ngày, khi thế giới của tôi chỉ toàn là phim ảnh và tiếng cười bạn bè, tôi đã bị kéo vào một cơn ác mộng thực sự. Và nơi đó - nơi đầy rẫy những Titan khổng lồ, những bức tường giam cầm con người, và những trái tim bị giằng xé - tôi đã sống.Không còn là khán giả nữa.Tôi trở thành nhân vật.…
Đọc đi ùi biết nhen :))))))))Tình trạng bản gốc:Đã hoàn thànhTình trạng chuyển ver:Đã hoàn thànhSố chương: 32Couple gốc: YunhoxJaejoong (main), ChangminxYoochunCouple chuyển ver: NamjoonxSeokjin(main),TaehyungxJimin…
Câu chuyện thứ 16 dành cho GeonxinAuthor: Sutran (Hai con mèo thích ôm nhau)Pairing: học sinh geon x học sinh xinThể loại: thanh xuân vườn trường, bệnh lý thần kinh, occĐộ dài: 2k1 Fic không phải do mình viết mà chỉ up dùm vì chị author không sài wattpad, vui lòng không đem đi đâu khác nhé.…
⚠️ CẢNH BÁO: TRUYỆN CỰC KỲ DARK - CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC ⚠️Tác phẩm chứa bạo lực, thao túng tâm lý, phản bội và những yếu tố phi đạo đức. Đây không phải câu chuyện về sự tha thứ - mà là sự báo thù lạnh lẽo và đẫm máu.----------------------------------------------------------------------------------Một năm trước, cô ấy đã từng tin vào tình yêu.Cô yêu bọn hắn. Yêu bằng cả trái tim, nghĩ rằng tình cảm ấy sẽ được đáp lại. Nhưng tất cả chỉ là trò đùa cay nghiệt."Cô nghĩ cô là ai mà đòi so với Evelyne?" - Scaramouche nhếch môi khinh bỉ."Tôi chưa từng yêu cô." - Diluc lạnh lùng quay lưng."Đừng chạm vào tôi, đồ bẩn thỉu." - Childe cười nhạt, như thể cô chỉ là một kẻ đáng thương hại.Cô chưa kịp gượng dậy thì Evelyne, với đôi mắt ướt lệ, đã mỉm cười dịu dàng:"Em đã cố chịu đựng, nhưng chị lại đẩy em xuống cầu thang..."Và thế là tất cả quay lưng với cô.Những kẻ cô từng gọi là "bạn" lao vào đánh đập, sỉ nhục cô. Một năm bị giày vò, cô bị ép đến bước đường cùng...Tầng 44.Gió lạnh, ánh đèn thành phố nhấp nháy. Giữa cơn tuyệt vọng, cô chỉ có thể thì thầm:"Ba ơi... con xin lỗi."Bịch.Một năm sau, tôi đến đây.Không ai còn nhớ cô ấy. Nhưng tôi sẽ khiến bọn chúng không bao giờ quên."Xin tha cho tôi! Tôi sai rồi!" - Một giọng nói hoảng loạn vang lên."Tha ư?" - Gariam mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh. "Muộn rồi."Ngày Phán Xét đã đến.…