đây là Fic đầu tay của mình , Truyện sẽ có vài phần khá hãm nên mn bỏ qua . Mong các bạn sẽ ủng hộ tôi . Dây là truyện xuyên không của một một cô gái có số phạn đen hơn đít nồi , trong một lần ra ngoài mua đồ thì không may gặp tai nạn . Được Bụt giúp dỡ và sống lại với thân phận mới liệu cô có thể thoát được sự sui sẻo này . Điều gì sẽ đợi cô trong cuộc sống mới .........…
cp:Ymir Historia,hay còn gọi là Yumihisu từ AoTchuyện cô hoạ sĩ nghèo và nàng thơ trong mắt.tác giả:punkdazz"tình hoạ nên thơvờ nơi khoé mắtánh xuân heo hắtvội bắt nơi em."…
Nguồn: https://wikidth.com/truyen/ta-cho-rang-ta-la-van-nguoi-ngai-YDyMuVS4CBUvllDJHán Việt: Ngã dĩ vi ngã thị vạn nhân hiềmTác giả: Húy TậtTiết Từ khi còn nhỏ cấp bị nhốt ở biệt thự tiểu bằng hữu đưa bánh kem, bị tiểu bằng hữu lấy bình hoa tạp vỡ đầu chảy máu.Trưởng thành giúp phụ thân xử lý công ty văn kiện, bị hắn cha tức giận mắng lòng muông dạ thú, thân cha còn chưa có chết liền mơ ước gia sản tiền quyền.Đại ca đem dưỡng ở bên ngoài tư sinh tử đệ đệ tiếp về nhà, tiếc nuối mà nói nếu ngươi là ta thân sinh đệ đệ thì tốt rồi.Thích người đem Tiết Từ đương thế thân, ấn ở đua xe bên hôn môi khi, thấp niệm chính là người khác tên.Liền truy cái tinh, hắn ở rượu cục cứu idol, ngày hôm sau bị phơi biến thái fan tư sinh làm tiềm quy tắc.Cuối cùng Tiết Từ đến bệnh nan y, một người nằm phòng chăm sóc đặc biệt.Hắn nghĩ thầm tất cả mọi người căm ghét ta, ta cũng chán ghét bọn họ.Sống thêm lại đây thời điểm, Tiết Từ kỳ quái tùy hứng, bắt bẻ nuông chiều, từ nhỏ tính tình hư đến làm người muốn đánh hắn một đốn.Chính là đương Tiết Từ làm trời làm đất thời điểm, hắn đại ca chỉ là nhẹ nhàng đè đè hắn tóc đen, ngữ điệu bình thản, không quá quen thuộc mà hống người: "Ăn cơm trước. Đợi lát nữa cho ngươi lấy sữa bò."Tiết Từ: "......??"Đại ca ngươi làm sao vậy!· thế giới ý thức bị bẻ chính giả thiết.· toàn viên sủng chịu, mặt ngoài không sủng cũng là nội tâm hàm súc sủng.· chịu cho rằng chính mình là vạn người ngại kỳ thật thật vạn nhân mê ngạnh.· vạn nhân mê mỹ thay đ…
Mối lương duyên tiền định của chúng ta là ở nơi sân xanh này. Nếu có ai đó hỏi em, nơi nào lưu giữ những điều kì diệu và đẹp đẽ nhất trong cuộc đời mà em sẽ mãi chẳng thể nào quên được thì em sẽ trả lời đó là sân cỏ. Người ta có thể nghĩ em thật kì lạ, sân cỏ vốn chẳng đẹp đẽ gì. Em lúc đó sẽ giải thích thế nào nhỉ, nơi đó sẽ chẳng là một kỉ niệm nào với những người khác nhưng đối với em, nó lại chính là một khoảng hồi ức đẹp hơn hết thảy mọi thứ trên đời. Vì sân cỏ nơi em rút cạn sức lực và tuổi trẻ để chiến đấu cùng quả bóng tròn. Nơi niềm đam mê, nỗi khao khát được khơi nguồn bất tận. Nơi mà tình đồng đội, tình dân tộc nước nhà thật lớn lao và vĩ đại. Và... hơn hết, vì đó là nơi em gặp anh, nơi tình yêu bắt đầu.~~~~*Lưu ý nho nhỏ: Mọi tình tiết trong truyện đều là do trí tưởng tượng bay cao bay xa của mình, không cố ý xúc phạm đến bất kì cá nhân nào cả, nếu xảy ra là vì sự vô tình ạ.…
Một chút mê muội, một chút dỗi hờn, một chút nhẹ nhàng, một chút nhung nhớ,...... tất tần tật cũng là vì YongYoung 🐱🐰Tổng hợp những mẩu fanfic, những câu chuyện vụn vặt,... do cô chủ nhỏ Windy dùng chất xám viết nên ^^…
câu truyện kể về cậu Fourth Nattawat Jirochtikul, là một vũ công chuyên nghiệp, nhận nhiều giải thưởng của cuộc thi quốc tế, là niềm tự hào của dân tộc. Nhưng sau đó đã phải trải qua nhiều cay đắng, đau khổ, để rồi gặp được.....…
Cô - tiểu thư của gia tộc Đường gia học giỏi về mọi mặt nhưng lại có quá khứ không được tốt là mấy thích ca hát nhảy múa cô là đương kim vô địch của võ thuật vì một số chuyện nên xuyên không Hắn - là thiếu gia của gia tộc Ngọc gia là con một nhưng lại là con riêng nên bị mọi người xung quanh xa lánh khinh bỉ bị cha ruột ( nuôi ) lạnh nhạt , tuổi thơ không được sung sướng là mấy Hai con người không cùng một thế giới không cùng một quá khứ lại gặp nhau thì như thế nào ? Trái tim lạnh lùng của cô có thể mở cửa một lần nữa không?…
imaminh hưởng x reader💙"khi anh nhìn em ấy, anh hình dung ra được một màu xanh của biển khi về đêm""em đẹp không lộng lẫy gọi mời, đối với anh thì, sự ôn tồn của em chính là vẻ đẹp em đang có đó, bé ạ."…