Tác giả:yeongwonorenNguồn:Thể loại: oneshot, thanh xuân vườn trường, niên hạTóm tắt: Tuần lễ kỉ niệm thành lập trường bắt đầu, cũng là lúc Renjun và Jaemin tìm thấy tình yêu của mìnhBản dịch đã có sự cho phép của tác giả và không mang khỏi wattpad của mình. Vui lòng không reup, không chuyển ver…
[Naravit Lertratkosum[Phuwin Tangsakyuen Văn ánMùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, kéo theo cảm giác bỏng rát như lửa thiêu ở cuống họng biến mất.Phuwin bật dậy, thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo. Cậu đưa tay lên ôm lấy cổ, nhưng đập vào mắt lại là lớp băng gạc trắng xóa quấn chặt quanh cổ tay trái. Cơn đau nhức nhối truyền đến não bộ khiến cậu sững sờ."Mình chưa chết? Không phải mình bị bỏ đói trong căn nhà kho rách nát, bị ép uống thuốc độc sao?"Phuwin ngơ ngác nhìn xung quanh. Đây là phòng VIP của bệnh viện Bangkok. Khung cảnh này... quen thuộc đến mức khiến tim cậu thắt lại. Cậu nhớ ra rồi. Năm 22 tuổi, nghe theo lời xúi giục của người em trai rằng "Chỉ cần anh tự tử, anh Naravit sẽ sợ hãi mà buông tay cho anh tự do", cậu đã ngu ngốc cầm dao cứa vào tay mình.Cánh cửa phòng bệnh đẩy ra, trợ lý thân cận của Naravit bước vào, sắc mặt phức tạp:"Phu nhân, cậu tỉnh rồi. Bác sĩ nói vết thương không sâu, may mắn là Chủ tịch đưa cậu đến kịp thời."Phuwin run rẩy, giọng khàn đặc: "Anh ấy... Naravit đâu rồi?"Người trợ lý khựng lại một chút, khẽ thở dài: "Chủ tịch thấy cậu đã qua cơn nguy kịch liền quay về tập đoàn giải quyết cuộc họp khẩn. Ngài ấy dặn... cậu dưỡng thương cho tốt, ngài ấy sẽ không xuất hiện để làm cậu chướng mắt. Về chuyện đơn ly hôn, ngài ấy nói sẽ suy nghĩ lại."Nghe đến đây, nước mắt Phuwin vỡ òa, rơi lã chã xuống tấm chăn bệnh viện. Kiếp trước, cậu nghe câu này liền đắc ý nghĩ mình đã thắng. Nhưng kiếp này cậu mới hiểu, người đàn ông quyền lực chi ph…
Truyện gốc : "Đến Khi Hoa Nở"Tác giả : toskaBản cover của chính tác giả.''Từ Sở Văn không biết từ khi nào, đột nhiên như vậy lại quên đi dáng vẻ của mình, quên luôn cả việc đã cùng Diệp Thư Kỳ trải qua thanh xuân như thế nào, thậm chí khuôn mặt tươi cười rạng rỡ trong nắng sớm ban mai của Diệp Thư Kỳ, Từ Sở Văn đã không còn nhớ rõ nữa. Cậu chỉ biết rằng mình yêu Diệp Thư Kỳ.Yêu đến đớn đau, tê dại cả xác thân......Chợt một đợt gió thổi đến từ phương Bắc, cuốn lấy những cánh hoa trắng sữa không biết từ đâu đến bay lên trong không trung.Diệp Thư Kỳ nhẹ nhàng bắt lấy cánh hoa đồ mi bay bay trong gió, nàng cảm thấy loài hoa này rất quen thuộc. Hình như đã gặp ở đâu đó hay sao?"…
Mấy ngày âm u mưa gió này, Lưu Thanh Tùng cứ ngồi hút thuốc trước cửa. Đôi giày Converse của anh đã dính bẩn, đầy vết nước và vết bùn. Bên trên mái hiên của dãy cửa hàng đối diện đường lớn, những giọt mưa nối tiếp nhau nhỏ xuống. Lưu Thanh Tùng vẫn ngồi hút thuốc, chẳng buồn để ý đến ai. Vậy nên, đây thực chất chỉ là một khoảnh khắc rất đỗi bình thường, nhưng có thể đến một ngày nào đó, Dụ Văn Ba sẽ vô thức mà nhớ về.-Tác giả: huanxiangzhongshu433Người dịch: gorudennokoinuLink gốc: https://huanxiangzhongshu433.lofter(.)com/post/1f58a611_1c6845666?incantation=rzwPdbPJbnhPBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả và không đảm bảo độ chính xác. Vui lòng không đem đi bất cứ đâu.…
Tên gốc: 惊蛰雨Tác giả: 一颗红豆Thể loại: Hiện thực kéo dài, nặng tâm tư, góc nhìn thứ nhất, HENgười dịch không giỏi tiếng Trung nên chỉ có thể đảm bảo 60 - 70% độ chính xác của bản dịch, tuy nhiên sẽ cố gắng hết sức để giữ đúng và đủ nội dung truyện.Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang sang trang khác hoặc chuyển ver dưới bất kỳ hình thức nào.…
Thể loại: fanfic, đam mỹ, dân quốc, ngược tâm, tâm lý, niên thượng, lang y kiên định, kiêu ngạo (công) x ca kỹ mang nhiều tổn thương (thụ),...Nhân vật: Điền Lôi, Trịnh Bằng.Lưu ý: tất cả chỉ là trong thế giới giả tưởng của tác giả, không liên quan tới đời thực, mong độc giả ủng hộ và đóng góp ý để bộ truyện hay hơn nhé. Bộ này được viết ra với tâm thế một đứa quá cuồng phim, xem tập cuối rồi nhưng không tài nào move on nổi, mong các bạn iu hãy hoan hỉ đọc truyện nhé.Tóm tắt thể loại:Truyện thuộc thể loại đam mỹ, lấy bối cảnh dân quốc cổ kính pha lẫn chút u buồn và hoài niệm. Câu chuyện xoay quanh mối tình ngọt ngào nhưng đầy giằng xé giữa hai nhân vật chính: một lang y lạnh lùng, kín đáo và một ca kỹ xinh đẹp, mang trong mình quá khứ đau thương.Tình yêu của họ không chỉ là hành trình phá bỏ định kiến xã hội, mà còn là quá trình chữa lành tổn thương tinh thần, khám phá sự chân thành và hy vọng giữa những ngày tháng mưa rả rích của thành cổ.…
Tóm tắt:Anh thích một người, không muốn hắn biết, nhưng cũng sợ hắn không biết. Cho đến một ngày kia, hắn nói muốn kết hôn, anh liền biết rằng hắn vĩnh viễn sẽ không thuộc về anh.Trong lòng hắn có một người, chỉ là hắn không ý thức được. Thẳng đến khi người kia cùng một người khác bên nhau, hắn mới hiểu được tâm của mình. Nhưng hắn đã có vị hôn thê hứa hẹn sẽ ở bên nhau cả đời. Cuối cùng, đành để người kia trở thành ý nan bình* của hắn cả đời này...*ý nan bình: nỗi day dứt, phần tâm tư khó bình ổn.Tác giả: Hi Dao (Touwen) - AO3Dịch: A ChuBản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi đâu.Tất cả trong truyện chỉ là hư cấu. Không áp đặt lên người thật.…
Sau khi bị người yêu sáu năm đá để đi cưới vợ, dưới sự xúi giục của Ryu Minseok và vài chai rượu mạnh, tui quyết định làm một việc ngu ngốc nhất cuộc đời - đi tán tỉnh một chàng trai đẹp giữa bãi đỗ xe lúc hai giờ sáng."Em đẹp trai ơi.""...""Em có muốn dề nhà, làm người yêu với anh hông?"Nói xong, tui thấy mình chơi dại rồi.Chẳng ngờ, em trai đối diện đột nhiên lên tiếng: "Được thôi.""...""Nhưng, anh phải chịu trách nhiệm với em đấy nhé."-----Đây là câu chuyện về một người bị bỏ lại.Và một người chưa từng rời đi.…
Tóm tắt:"Mạnh ca, huynh nói xem, con người có thể có kiếp sau hay không?""Có, nhất định sẽ có.""Vậy nếu có kiếp sau, Mạnh ca nhất định phải tìm được ta!""Đời đời luân hồi, mỗi kiếp mỗi kiếp, Mạnh ca đều sẽ tìm được đệ."Tác giả: Hi Dao (Touwen) - AO3Dịch: A ChuBản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang đi đâu.Tất cả trong truyện chỉ là hư cấu. Không áp đặt lên người thật.…