BẠN CÙNG BÀN LỚP HỌC THÊM
Đàm Thủy và Nam Khánh gặp nhau năm 13 tuổi tại lớp học thêm…
Đàm Thủy và Nam Khánh gặp nhau năm 13 tuổi tại lớp học thêm…
Song tính thô tục…
Những đoạn nói về tuổi thanh xuân đầy nhẹ nhàng và sâu lắng ! Đây là tác phẩm đầu tay của mình có sơ suất gì bỏ qua cho mình nhé !…
Đây sẽ là câu chuyện nói về một cô gái mà tôi đã phải lòng.(Tôi có một trí nhớ không tốt cho lắm, nên tôi không muốn những kí ức đẹp đẽ này lại biến mất vào một ngày nào đó. Vì thế nên tôi sẽ gửi nó ở đây.)…
Khi một nhóm bạn vô tình vướng vào một mớ rắc rối mà không ai muốn, mà nói đúng hơn là không ai ngờ được. Một trò chơi mang tính quyết định, sống-còn với SỰ THẬT hay THỬ THÁCH…
‼️‼️TRANS| VIỆC PHONG SÁT ZHANG ZHEHAN TRONG THỜI ĐẠI THÔNG TIN SAI LỆCHĐây là góc nhìn của một nhà báo quốc tế, blog chỉ dịch lại bằng tiếng Việt.Vui lòng tôn trọng góc nhìn của tác giả. ..............................................................Link: https://medium.com/@1000snow?p=5b08b0d06e40Người dịch: Blog Xóm trọ nhỏ của cậu A và anh B.…
Thế giới này thật thú vị, đảo lộn vận mệnh, giam giữ, trói buộc những vị khách vô tình ghé thăm, cuốn họ vào cơn sóng ngầm dữ dội triều Đại Nguyên.…
Chibi đáng iu cùng những đồ chs nhỏ…
Giới thiệu [Một bản hợp đồng ác ma, một người sẵn lòng đánh đổi sinh mệnh của mình để đổi lấy hạnh phúc cho người khác. Liệu rằng tình yêu có thể giúp cho con người ta tìm được lốt thoát?Lâm Mặc không tin vào phép màu, cậu sớm đã chấp nhận sự thật sinh mệnh mình sẽ kết thúc vào năm 26 tuổi, cho đến khi Lưu Chương xuất hiện. Nhưng mọi thứ đã muộn rồi.]Couple chính:- Lâm trận mài thương (Lâm Mặc x Lưu Chương, Lưu Chương x Lâm Mặc)- Phương Bắc có Gia Nhậm (Trương Gia Nguyên x Nhậm Dận Bồng)Tình trạng: on-going.Số chương: updating.…
Tuổi thiếu niên là cái tuổi có thể nói là ghi dấu nhiều thay đổi lẫn cả về tinh thần và thể xác của con người ta nhất. Vậy nên giờ đây, ta ghi lại những tháng ngày ấy, niêm phong nơi này. Những tháng ngày ấy có thể là êm đềm, có thể là đau xót, có thể là những lục đục gia đình; và cũng có thể là những phút giây thả hồn trôi theo cơn gió lãng du, thả hồn cùng mây trời trong sớm mai tinh khiết, quên đi hết những muộn phiền cuốn chặt lấy con tim bấy lâu nay. Nhưng... đến khi bay đủ rồi, thả đủ rồi, ta lại bàng hoàng nhận ra bản thân mình vẫn ở nơi này. Muộn phiền còn đó, giày vò còn đây. Rồi mới thấy đời sao mà tàn nhẫn, cho ta những giây phút thăng hoa cùng xúc cảm, để rồi lúc ngã xuống mới càng thấm thía cái nỗi đau tê tái cả tâm hồn...…