Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…
Tổng hợp những trích dẫn mình lụm được và des lại, bạn nào lấy nhớ ghi nguồn giúp mình ❤️Vì tải ảnh lên rất cực nên mình sẽ dựa theo lượt tương tác mà làm tiếp các phần mới, mong các bạn ủng hộ ❤️Fb: Bạch Lăng Lăng (Của Dương Lam Hàng)Page: Hoa Thế Giới (follow page để xem được nhiều ảnh hơn nhé!)…
"rốt cuộc trong chuyện tình này, ai mới thật sự yêu nửa kia?" "hôm nay, em rời xa chị..." "tình mình xem như đến đây là dừng...em nhỉ?"…
Đây là lần đầu mình viết nên có sao các bạn cứ bình luận thoải mái nha :)Fic này mình đã đăng ở nhóm riêng của mình ở FB có tên là "My Love"Nhưng ở đây sẽ được đổi tên-----------Nhân vậtPark Chanyeol: Sinh viên năm ba khối nghệ thuật,tên sát gái chính hiệu.Sau này thế nào thì đọc rồi biếtByun Baekhyun: từ nhỏ thích giả trai, thân phận con gái sẽ được phát hiện khi gặp ChanyeolSoo: bạn thân rất thân của baek (iu Kai)Kai: bạn thân của Chan( iu Soo)MiA: thanh mai trúc mã của Chanyeol,tâm địa xấu xa,chen ngang cuộc tình ChanBaekBà Park: mẹ Chan,rất tham lam,độc ác nhưng sau này thì khácOh Sehun: em họ của BaekÔng Park: ba ChanĐây là chuyện tình trắc trở của Chanyeol và Baek......…
Lần đầu tiên gặp gỡ, Hạ Tiểu Mai bị chuốc thuốc, vô tình cướp mất đời trai tân của thiếu gia họ Chu.Lần thứ hai gặp lại, Hạ Tiểu Mai như một chú thỏ nhỏ, rụt rè đòi phí lăn giường.Lần thứ ba gặp nhau trên giường, Hạ Tiều Mai ấm ức đến đỏ mặt , đòi tiền cấp dưỡng nuôi đứa con trong bụng.Chu Viễn Thành không chút do dự, cưng chiều con thỏ con trước mắt. Ai mà ngờ Hạ Tiểu Mai lại bỏ trốn.Tên mặt lạnh họ Chu lật cả hàng cùng ngõ hẻm để tìm một hình bóng, đến khi gặp Hạ Tiểu Mai.Vị thiếu gia họ Chu tức đến xì khói: "Tiểu Mai, tôi yêu cầu một danh phận rõ ràng cho mình."…
Rũ bỏ sắc ánh chói chang, cuộn mình trong hơi ấm của hoàng hôn, đắm chìm vào cơn gió nhẹ lay qua tàn lá...Một chút thơ ngây đọng lại trên những giọt sương sớm, một chút mãnh liệt đón nắng hè sang, một chút dịu dàng trong sắc hoàng hôn rực đỏ. ****- Mày có biết ý nghĩa của hoa hướng dương là gì không? Đó là một đời, chỉ hướng về một người!!! _BLUE_HY_…