jeonrim ; kingdom come
dựa theo lời bài hát kingdom come của redue belbet…
dựa theo lời bài hát kingdom come của redue belbet…
Truyện về lía và rô lía trong tên lý thư rô trong tên Hồng anh…
sưu tầm của Tĩnh tâm…
Hi vọng duy nhất của hắn.…
Trần Đăng Dương: Thầy pháp lưu động, đẹp trai, lạnh lùng nhưng miệng mặn như nước mắm nhĩ, chuyên săn ma trừ tà.Nguyễn Thanh Pháp (Kiều): Trai quê miệt dưới, mê trai hơn mê gạo, lanh chanh, nhiều chuyện nhưng tốt bụng, có khả năng thấy ma từ nhỏ.Miệt dưới Cái Răng có một cái xóm, người ta đồn rùm beng rằng xóm đó "ma cỏ cư ngụ, hồn vía còn chạy còn kịp". Ấy thế mà có thằng cha dọn về, dựng cái nhà lá giữa đồng nước, tối ngày cầm roi lùa ma như lùa vịt. Người ta gọi ảnh là thầy Dương.Một bữa, thầy gặp phải Pháp - thằng nhỏ bán cá linh ngoài chợ nổi. Nó thấy ma từ hồi còn ẵm bô, giờ lớn lên... vẫn thấy, thấy nhiều quá phát phiền. Hai người một thầy - một thằng thấy ma, không biết trời xui đất khiến sao lại thành một đôi "săn ma - bắt quỷ - phá án - cãi nhau - yêu nhau" khắp vùng sông nước.…
rất hay…
Một hành trình dài nhưng lại có cho mình kết thúc quá chóng vánh .Mọi người hẵn cảm thấy như vậy là quá đủ , họ đã mãn nguyện với cái kết của bản thân mình. Tuy vẫn còn nhiều lời tạm biệt chưa kịp nói hay những lời xin lỗi muộn màng mà họ có lẽ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nói cho nhau nghe nhưng cho đến sau cùng, tất cả những hối tiếc ấy đều sẽ bị bóng tối sâu thăm thẳm của the void nuốt chửng .Hồi kết của câu chuyện này liệu có phải là dấu chấm hết cho hành trình của họ?…
tình cảm…
#rungdong…
-....…
"Từ một con bé ngốc nghếch, em đã lớn lên từ khi nào rồi. Anh cứ tưởng, giữ em trong tầm mắt thì sẽ chả lạc em đi đâu được. Anh cứ nghĩ, em chẳng thể nào rời xa anh đâu. Anh cho rằng, em thuộc quyền sở của anh và của riêng anh mà thôi. Anh xin lỗi..."*** Ở một đất nước gọi là Zenuerva, nơi tăm tối nhất của thủ đô hoa lệ Zenki có một cô gái chừng 13 tuổi ăn mặc bẩn thỉu đang đứng hướng mắt về con người đang thoi thóp cạnh mình kia. Giữa hai toà nhà bỏ hoang mục nát, mái tóc đỏ của cô bé như ngọn lửa giữa bóng tối địa ngục nhưng không hề rọi đến ánh sáng mà lại như nuốt cả màn đêm. Chiếc váy trắng, nói đúng hơn chỉ là miếng vải rách, ướt sũng nhưng hạt mưa lạnh đầu xuân chào đón nàng thiên thần đáng thương. Tiếng thở tắt lịm. Ánh mắt đen tinh anh trở nên đục ngầu, vô cảm, vô sắc. Rồi có một bàn tay vuốt ve mái đầu rối bời của cô bé rồi đến đôi mắt. Hắn cúi nhẹ đầu về phía cái xác rồi buông tha đôi mắt kia, quỳ trước cô bé, hôn lên tay cô. Cô mở mắt. Chúng sáng và lạnh. Chúng màu tím.…