Tổng giám đốc xin anh nhẹ một chút
…
Tên truyện: Mập Mờ Vu VơTác giả: Hà Cầm Văn Lời mở đầu: Chào bạn. Hôm nay tôi sẽ kể cho bạn nghe những chuyện mười bảy năm qua mà tôi đã trải qua. Nếu bạn muốn hãy ở lại và lắng nghe chuyện tôi kể. Những chuyện ấy cũng chẳng hay ho gì. Tôi chỉ muốn tìm ai đó lắng nghe nỗi lòng của tôi để tôi được nhẹ nhõm hơn chút. Lưu ý: Mập mờ vu vơ là một tập truyện viết về những điều tớ đã trải qua. Những chuyện ấy hoàn toàn có thật. Tập truyện bao gồm nhiều truyện ngắn và một vài truyện dài. Chúc bạn có một trải nghiệm tốt nhất khi đọc. Đừng quên cho tớ một lượt bình chọn nếu thấy hay nhé. Cảm ơn rất nhiều.…
Anh từng sống trọn vẹn cho những trận đấu 90 phút trên sân cỏ. Nhưng đến một thời điểm, anh nhận ra có những điểu không thể đo bằng bàn thắng, danh hiệu hay tiếng hò reo của khán giả. Một cô gái sẵn sàng bỏ lại quá khứ, đứng sau ánh hào quang và lựa chọn không chạy trốn.P/s: Đây là câu chuyện hư cấu, xen lẫn những tình huống có thật. Nhưng chung quy chỉ là ngẫu hứng sáng tác của mình thôi nên mong các bạn đọc hoan hỷ và với tinh thần vui là chính, ảo tưởng là phụ kkk. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé và nếu có góp ý cứ gửi lại cho mình, sẵn sàng lắng nghe ^^…
Tôi ở đây,nơi đêm lặng thinh,nghe tình ca,cô đơn, nhớ nhà và thương mẹ.30 phút trước tôi ngồi trong WC và nức nở vì thương mẹ,nhớ mẹ.Những kỷ niệm không phải do chúng ta quên đi,mà do chúng ta đã không nhắc đến nó,cứ thế nó mờ nhạt dần.Tôi muốn ghi lại hết thảy những kỷ niệm đẹp đẽ của tôi dưới mái nhà yêu dấu suất những tháng năm còn bé,dù có thể tôi đã không nhớ hết,và cả những năm tháng bây giờ và về sau nữa,đơn giản vì tôi sợ tôi sẽ bỏ quên mất điều hạnh phúc nhỏ bé nào đó mà cuộc đời này,gia đình tôi đã đem đến cho tôi.Vì bố mẹ tôi đã cho tôi quá nhiều yêu thương,quá nhiều hạnh phúc thế nên tôi sợ tôi sẽ quên đi 1 vài điều nho nhỏ,mà tôi không muốn quên đi dù nó chỉ là rất nhỏ.Tôi đã lớn lên trong sự yêu thương vô bờ của bố mẹ ,của anh trai,của ông bà và còn nhiều con người xung quanh tôi nữa,tôi biết ơn họ,thực sự lời cám ơn là không đủ đối với những gì mọi người đem đến cho tôi.Có những buồn đau,có những giọt nước măt,có chuyện buồn và cả chuyện vui,tất cả những điều đó để tôi trưởng thành,để tôi biết yêu thương,để tôi trở thành một người hoàn thiện hơn.Cảm ơn mẹ,đã đưa con đến thế giới này !…
Tôi muốn ôm một nhành hoa phượng vĩVà nói với em, rằng cái chết thật buồn.Nhưng tôi im, giữa dòng đời oán thanHồn tôi bay lên, nhẹ nhàng và bát ngátTôi nhìn thấy đôi mắt em ngấn lệChẳng đau đâu, hoa đẹp mấy cũng sẽ tàn.Đừng đưa tôi những tháng năm lặng lẽThứ tôi yêu là một buổi trưa hè.Trái tim tôi chôn giấu bao hoài niệmThân xác này gửi nắng hè chói changHồn phiêu du theo cánh bướm muôn ngànHương cau non còn vương trên khóe miệng.Nhưng tôi đã thành một khoảng vô biênChiều nghiêng nghiêng, dáng chiều đổ xuống suốiMắt mờ sương thấy gương mặt ai tủiDẫu chiều nay tôi có thấy ai đâu.Đóa sen thơm phảng phất trong màn đêmLà hương vị cuối cùng tôi ngửi thấyCuộc đời tôi, một khoảng trời vô vọngRồi tôi tan ra, trong mùa hạ vô cùng.Đừng tiếc chi, hạ ơi, hạ ơiHãy ngân nga tan vào làn khói nhẹTan vào chiều tà như lời nói khẽChỉ còn lại cơn mưa bất chợt trong hồn người.***Ảnh: bức tranh "Mùa hè" của hoạ sĩ Rene Gerin (1862-1895)…
Ngôn- Ngược Hôn Nhân của cặp vợ chồng Trần Khởi Minh- Nguyên Tiên Tiên…
Ngoại truyện Sao Không Cùng Thuyền Vượt Sông (Hà Bất Đồng Chu Độ) chỉ có ở bản sách in, không có trên ebook.Có tổng cộng 2 phiên ngoại, 1 về "Yên Vũ Tam Kiệt" (Tạ Khước Sơn, Tống Mục Xuyên, Bàng Ngộ) và Tạ Tuệ An, 1 về Tạ Khước Sơn - Nam Y, nhưng mình chưa tìm được nguồn của ngoại truyện thứ 2.…