TÙ by Kaa
thể loại: Hiện đại + siêu ngược + nhược thụ cường công +nhất thụ nhất công+HEedit lại : jaeshin…
thể loại: Hiện đại + siêu ngược + nhược thụ cường công +nhất thụ nhất công+HEedit lại : jaeshin…
Geum Seongje luôn nhớ về người cũ, người quan trọng mà hắn luôn cất giấu trong một phần linh hồn...______________cp: Geum Seongje × Yoon Jinahchar × oc, nam × nam, top giang hồ chiến đo × bot học sinh bình thường…
Author: AnimationNutTranslator: Bird_Lazy34 a.k.a ShiroToriPermission: Đã được sự cho phép của tác giả nên mong mọi người không mang đi đâu.Summary: Họ là một nhóm gồm những người điên rồ, giàu năng lượng, phá hoại và siêu phàm. Nhưng họ cũng yêu quý nhau, dù rằng họ có muốn thừa nhận nó hay không. Gia đình thì luôn ở bên nhau, dù cho khó khăn, buồn bực, và sự điên rồ.Warning: - Đây là fic dịch đầu tiên của mình nên chắc chắn không thể tránh khỏi sai sót nên có gì mong các bạn góp ý để mình cải thiện. Mình sẽ cố gắng dịch sát nghĩa nhất có thể.- Dù đã nói phía trên nhưng mình sẽ nhắc lại một lần nữa là không được mang truyện đi đâu cả.- Đề nghị mọi người không gây war, nói chuyện quá thô tục trong fic.- Nhân vật sẽ có hơi OOC…
Sống lại nhưng tôi vẫn không thể cứu cô ấy..!?…
Nói về xã hội…
Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…