𝚁𝙴𝙳𝙻𝙸𝙽𝙴 𝙾𝙱𝚂𝙴𝚂𝚂𝙸𝙾𝙽
Mẹ kiếp! Ừ tao yêu mày!…
Mẹ kiếp! Ừ tao yêu mày!…
Tác giả: Đường Nhược Tư ( Linh Lan)Chuyện tình vua hải tặc kể tiếp về mối tình giữa đảo chủ hải tặc Tần Thượng Thành và Hoa Dung do tác giả tưởng tượng .Câu chuyện tình yêu của họ sẽ ra sao,mời các bạn đón đọc.Lưu ý: đây không phải là truyện dịch từ tác phẩm bên trung.Đây là phần nối tiếp kết phim " nhất dạ tân nương phần 1" do mình sáng tác.Vì vậy tên một số nhân vật trong phim vẫn giữ nguyên.Không sao chép tác phẩm dưới mọi hình thức.Bộ truyện này gồm 2 phần ( 2,3)…
Có những khoảng cách không đo bằng cây số, mà đo bằng sự ngập ngừng của một trái tim đơn phương. Phúc là một chàng trai miền Nam ấm áp, thư sinh, học bá, vô tình va vào đời Ngân một cô gái miền Trung duyên dáng, kiên cường với nụ cười tỏa nắng khiến mọi vật dường như cũng dịu dàng hơn. Ngay tại khoảng sân nối hai tòa ký túc xá đại học, họ gặp được nhau. Nhưng khoảng trời yên bình ấy lại giấu một khoảng cách nghiệt ngã: Ngân đã có một mối tình sâu đậm từ những năm cấp ba. Để đổi lấy lý do ở lại bên cô, Phúc chấp nhận làm "bạn thân khác giới" người hứng chịu những hờn dỗi của cô, yêu thương chiều chuộng cô và cũng là người lặng lẽ vắt cạn lòng mình giấu đi những rung động. Rốt cuộc, tình bạn nghiệt ngã ấy sẽ đi về đâu? Liệu tấm chân tình âm thầm của Phúc có thể lay động trái tim đã có bóng hình khác, hay anh sẽ vĩnh viễn mắc kẹt dưới khoảng sân ký túc xá ngày đó?…
-CP chính: BounpremNội dung:Cậu, một sinh viên đại học đã sa vào lưới tình của anh ngay khi vừa mới gặp mặt.Nguyện trao tấm thân này cho anh...Sau 2 năm cưới,cậu có được hạnh phúc như điều cậu muốn?Hay lại phải sống 1 cuộc đời đau khổ...Cuộc hôn nhân bị ràng buộc này...liệu có được anh trân trọng?//Có vài từ chửi tục,hành động không được hay.Và lưu ý đây là fanfic dựa trên trí tưởng tượng của au,không có ý bôi nhọ,cá nhân hoặc một tổ chức nào đó!MỌI THỨ TRONG ĐÂY HẦU NHƯ ĐỀU DỰA THEO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG!!!//…
Pairing: YutoRoku/RokuBeni. Dù có cả hai cp xuất hiện nhưng mình xin lưu ý là, fic này giống một câu chuyện của Yuto thì đúng hơn. Mình không có ý định viết romance quá nhiều ở đây, và nếu có thì mình cũng thiên vị YutoRoku hơn.Summary :Fairytale. Câu truyện thần tiên, về một thế giới không có thực.Yuto chàng tỉnh khỏi giấc mộng thần tiên ấy, con mắt hổ phách ngẩn ngơ nhìn gam màu đỏ trước mắt, sau đó cậu mỉm cười, từ từ luồn bàn tay vào mái tóc dính bết lại với nhau do mồ hôi, móng tay găm vào da thịt như để lại những vệt đau đớn với chất lỏng màu đỏ úa ra, như muốn gạt ra khỏi tâm trí chút gì đó như là đoạn niệm.Này Adashino Yuto, cậu còn ở đây không thế?Nhưng đáp lại thiếu niên nhà Ijika là tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng tuyệt đối.Ijika Yuto ngẩn người, cậu buông tay khỏi mái tóc và vươn tay về phía trước mặt, như muốn chạm vào một điều gì đó, rồi lại khẽ thở dài.À, ra là như thế...Cậu bé với đôi mắt thiên thanh ấy, đã bị lạc trong câu chuyện cổ tích không có thật mất rồi...༺༻༺༻༺༻༺༻༺༻Viết nhân dịp sinh nhật của Yuto, ngày 16/4. Chúc cậu luôn hạnh phúc và từ đáy lòng có những nụ cười chân thật nhất. Sâu tận trong tim, có lẽ mình vẫn cứ hi vọng cậu vẫn còn sống...Disclaimer : Nhân vật không thuộc về mình. Và ảnh bìa cũng vậy.Được cắt và lên màu trong chap 36 của truyện.Link: https://www.mangasail.co/node/266846Warning : Nhân vật OOC, thậm chí là OOC rất nặng.…
Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của mình.…
Thích thì viết 👍🏻🫶🏻nhưng viết cái gì thì đ biết…
Nut bế Hong ra khỏi giường, bế thẳng vào nhà bếp. Anh để cậu ngồi trên bàn đá cao, còn mình thì đứng giữa hai chân cậu, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.Hong như một chú khỉ con dính người, tay không rời khỏi vai Nut, mắt cứ dán chặt vào từng động tác của anh."Ăn bánh mì áp chảo nhé? Có thêm trứng ốp la lòng đào em thích nhất này.""Ừm... cho nhiều xúc xích vào.""Tuân lệnh."Nut vừa làm vừa thỉnh thoảng quay lại hôn vào má Hong một cái "chụt" rõ kêu. "Nut!". Hong lại giả vờ nhăn mặt nhưng đôi mắt thì cong tít lại vì hạnh phúc. "Sao?""Đang nấu ăn mà cứ hôn miết.""Thế em đừng đứng gần tao nữa, bế em sang kia ngồi nhá?"Hong lập tức siết chặt anh hơn."Ứ ừ...."…
"đừng tự làm đau bản thân mình nữa.""nếu vậy thì jihoon đâu có để ý đến anh?"…
"Biết đâu sau này, sau màn hình rất xa. Anh đến bên ôm em và cầm một đoá hoa."…
Ta chỉ là trạm dừng chân giữa hai mùa gió ngược - kịp ấm lòng nhau rồi vẫn phải bước tiếp…
Thật ra cả đời người nói ngắn không ngắn nói dài không dài, lăn lộn đến chật vật như vậy sao lại không thể cho nhau chút dịu dàng..…
Thể loại: Đồng nhân - Ngôn tình - Hiện đại - Light Novel - Góc nhìn nữ chínhTác giả: Siêu Nan ThựcTình trạng: Hoàn thànhTình trạng edit: đã lê lết tới đích🐢✨Số chương: 40 chươngEditor: Liviel…
27/5/2025[trans]☆ author: loverxt☆ trans by: jelly☆ bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả☆ summary: họ có một cuộc cãi vã nhỏ, và hong nghĩ họ đang trên bờ vực chia tay.☆ link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/54727183…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
Khi cô 15 tuổi, người cha nuôi Bạch Tử Ngạn đã cướp đi quyền tự do của cô.Khi cô ở độ tuổi đẹp nhất của đời người lại phải chịu đựng một nỗi đau quá lớn.Ngày ngày cô phải chịu sự hành hạ của người cha nuôi, Có phải vì hắn rất hận cô? Vì cha mẹ cô đã hại chết chính người con gái mà hắn yêu thương nhất nên cuộc sống này của cô mới bị hắn đày đọa như vậy?Cuối cùng thì mọi chuyện sẽ đi về đâu? Cả chính cô cũng không biết.________________________-"Anh..rất hận tôi đúng không?"-Bạch Tố Uyên rnnước mắt lưng tròng hướng về phía người đàn ông.-"Phải, tôi rất hận em! Hận không thể giết chết em. Năm ấy chỉ vì lão già ngu ngốc đó mà Tuyết Nhi đã chết,em có thể khiến cô ấy sống lại sao? Em chỉ có thể chịu đựng sự hành hạ của tôi,làm người thay thế cô ấy thôi! Nói trắng ra em chỉ là một con rối mà thôi."-Bạch Tử Ngạn cười lạnh, bàn tay…
Tình yêu từ giảng đường đến trọn đời...Lạnh lùng đối xử tệ với em về sau dính lấy em không rời...…
Ai thích trước Ai tán trước…