gửi em || vkook
agony: trạng thái đau khổphát âm gần giống với "ai gou ni" tức là "từng yêu em" bởi vì "từng yêu em" nên mới thật sự "đau khổ"…
agony: trạng thái đau khổphát âm gần giống với "ai gou ni" tức là "từng yêu em" bởi vì "từng yêu em" nên mới thật sự "đau khổ"…
Mình viết truyện này ra vì là bản thân ship Ngân - Hảo. Cũng là muốn đời Hảo bớt chua cay, Ngân thoát kiếp bóng đèn =)))) Truyện thi thoảng sẽ sến nên mong các cậu thông cảm vì mình viết theo mạch cảm xúc :3 Nếu thấy hay hãy ủng hộ để mình có động lực viết tiếp nhe ❤ Còn nếu chưa được chỗ nào thì góp ý nha vì đây là lần đầu mình viết fanfic :3…
Hmm không biết sao nhưng mà vào một ngày trời trở lạnh sau vài buổi nắng, lòng mình muốn nói ra một câu chuyện đã đi theo mình gần 2 năm trời . Vì không tiện tiết lộ tên thật nên mình thay tên nha và mình sẽ nghĩ thêm về kết còn ở ngoài thì mình và bạn ấy không có hậu.100% là câu truyện có thật ạ . Vì mới tập viết văn phong không được hay nên mong các bạn thông cảm ạ…
aaaaaaaa…
đây chỉ là các đoản nhỏ thui lưu ý : OOC nặng , không theo cốt truyện chính của AOV nha, noOTP thì out nha cảm ơnTruyện đầu tay , nên hơi non…
Đôi điều về nhóm nhạc nữ đình đám nhất kpop SNSD có thể bạn chưa biết? =))…
thơ được viết theo cảm hưng, sẽ không kết thúc…
Câu chuyện là bí mật vào xem rồi biết…
Tác giả: XiongchumozhenTrạng thái: Nối tiếpThể loại: Tiểu thuyết lãng mạn đô thịGiới thiệu về công việc : Một bác sĩ nhỏ trong phẫu thuật đã vô tình nhận được sự ban phước của hệ thống, quét sạch ngành y, trẻ hóa với đôi bàn tay tuyệt vời và vô số người sống.…
"Ngày tôi đi là mùa ban trắng.""Tôi đã đứng trên chuyến tàu nhưng lại chẳng thấy cậu vẫy gọi...""Tôi quên mất rằng cậu đang còn nơi đó."…
Có những năm tháng, ánh sáng là thứ xa xỉ.Chúng ta lớn lên giữa những điều không ai muốn nhắc lại, học cách im lặng trước khi học cách tin tưởng.Giữa thành phố đầy vết nứt và những lời thề chưa kịp thực hiện, chúng ta đã từng đứng cạnh nhau - như cách duy nhất để không sụp đổ.Không ai trong chúng ta hoàn toàn vô tội.Nhưng cũng chưa từng hoàn toàn cô độc.Và có lẽ, điều đẹp đẽ nhất trong những ngày tăm tối ấy...là đã từng có một người để dựa vào.…
Chuyện gì cũng có thể xảy ra :)))…
lâu lâu tào lao v á chứ không gì…