Nhân sinh vạn kiếp mới gặp được nhau, trọng nhân duyên là điều đáng làm.disclaimer: fic chủ yếu ship giữa các nhà, không ship char x char. mong mọi người đọc vui vẻ :>fiction; self-writing; houses of hogwarts…
Đừng làm tớ khóc Tác giả: Yan JiuNhóm dịch: Bạch Quán LầuTrước đây mấy bạn bên KR Team có làm đến chap 60 mấy rồi, tuy nhiên bằng một lí do nào đó mà khoá mất, biệt tăm vô tích. Bản dịch mới này của nhóm Bạch Quán Lầu. Tuy nhiên mình sẽ chỉ đăng một số chap mình tham gia làm kỉ niệm, và một số mình yêu thích thôi. Chi tiết các bạn hãy tải App mê đọc truyện, đã có full bản dịch từ chap 1 - mới nhất, hoặc truy cập Fb tham gia Bạch Quán Lầu group nhé!…
3 nhân vật chính là Sunflower, Darnel, Tasumi cùng bị 1 người bí ấn đưa tới 1 ngôi trường kì lạ nơi mà chỉ có 1 lớp học và tất cả học sinh phải chơi 1 trò chơi mang tên "kẻ sát nhân bí ẩn"...…
CHƯƠNG 1: BĂNG RÌU XUẤT HIỆNBuổi chiều oi ả, tiếng ve kêu ran khắp góc phố cũ kỹ của thành phố Thượng Hải. Trên con đường lát đá lồi lõm, đôi dép lê rách bước chậm rãi, kéo theo làn bụi mỏng. Người đàn ông trung niên mặt đầy sẹo, tay cầm chiếc rìu bạc bóng loáng, lặng lẽ đi giữa phố như một cơn ác mộng di động."Đừng nhìn hắn... là người của Băng Rìu đấy!" - tiếng xì xào rơi rớt từ mấy gian hàng ven đường. Những đứa trẻ nghịch đất cũng bỗng im bặt, nép sau chân mẹ.Băng Rìu. Chỉ hai từ thôi cũng đủ khiến cả thành phố nín thở.Chúng là ai? Là lũ ác quỷ có tổ chức, là bóng ma trỗi dậy từ các khu lao động nghèo khổ. Với luật lệ rợn người: không tha, không nương tay. Nơi nào không phục tùng, nơi đó ngập máu.còn tiếp…
Kim Rok Soo đột nhiên xuyên không vào 1 cuốn sách mang tên sự trở lại của anh hùng.Hệ thống công lược nói rằng anh phải chinh phục tất cả nam chính.Nhưng anh không quan tâm hệ thống này và chọn làm bạn với họ thay vì nghe theo hệ thống.Nhưng dần dần ,anh nhận ra sự khác thường của bọn họ. Anh cảm thấy họ thích anh. Chính vì thế anh dần cách xa họ...............đảm bảo ngọt lịmKhông có top9…
"Hồi lớp 3, cậu từng an ủi tớ khi tớ khóc vì điểm thấp. Nhưng với tớ, đó là lần đầu tiên có ai bước tới như vậy. Còn với cậu... tớ biết, đó chỉ là một lời an ủi quen thuộc." Một mối quan hệ chẳng gọi tên. Một ánh mắt luôn lặng lẽ dõi theo. Một bức tranh không có mưa, nhưng vẽ đầy nỗi nhớ.Cô thích cậu từ lớp 3. Rồi cấp 2, cấp 3, đại học... Họ cứ vô tình học cùng, vô tình gặp lại. Nhưng mãi chẳng một lần thật sự bắt đầu."Cậu từng xuất hiện trong tranh của tớ, Nhưng chưa từng bước ra khỏi đó."Liệu một tình cảm lặng lẽ suốt nhiều năm... có thể thay đổi kết thúc? Hay tất cả chỉ là một bức tranh dang dở - không mùa, không mưa, không lời đáp?…