"Beyond The Shell", một câu chuyện về những thế giới nằm bên kia lớp vỏ của thực tại, nơi ký ức, linh hồn và sự tồn tại bị thao túng bởi những vì sao cổ xưa. Giữa 13 thế giới đang dần lệch khỏi quỹ đạo, những con người mang trong mình "vết nứt" phải đối mặt với sự thật rằng bản thân họ có thể chỉ là những mảnh vỡ của một điều gì đó lớn hơn. Khi lớp vỏ cuối cùng nứt ra, điều còn lại sẽ không chỉ là sự sống... mà là ý nghĩa của việc tồn tại.…
_____Poseidon.Biển cả không giam giữ bằng xiềng xích.Nó giam bằng sự cho phép tồn tại.Cô được gửi đi để ghi nhớ một vị thần.Nhưng không ai nói rằng,biển cả cũng sẽ ghi nhớ cô.________________Iris Callen - cô được gửi xuống vương quốc của Poseidon với danh nghĩa một con người,nhưng thực chất là một lời thăm dò.Cô ở đó để ghi nhớ thần linh, để chạm vào những bí mật mà nhân loại tin rằng sẽ trở thành vết nứt trong quyền năng của các vị thần khi Ragnarok đến gần.Biển cả cho phép cô tồn tại.Và chính sự cho phép ấy khiến cô lầm tưởng rằng mình an toàn.Cô quan sát Poseidon từ khoảng cách của kẻ không được phép bị nhìn thấy,ghi nhớ từng chuyển động của sóng, từng nhịp thở của quyền năng.Nhưng cô không biết rằng, trong vương quốc này,mọi bí mật đều để lại dư âm -và Thần Biển chưa từng bỏ sót bất kỳ dư âm nào.Khi Poseidon nhận ra sự hiện diện không thuộc về thần giới ấy, trò chơi của kẻ quan sát chấm dứt.Từ khoảnh khắc đó, cô không còn là người thu thập thông tin cho nhân loại,mà trở thành một biến số nằm ngoài dự tính của cả hai phía.Biển cả đã ghi nhớ cô.Và những gì bị biển ghi nhớsẽ không bao giờ được trả lại nguyên vẹn. ____22.12.2025____pn.haneul.zzz…
"Sánh bước đi mãi bên nhauRồi lạc mất ở ga chuyển tàuTình đầu như chiếc răng khôn làm mình đau"(BL) Răng KhônTác giả : Oceaneyes (つ≧▽≦)つMong mọi người giúp đỡ góp ý nhiều hơn ❌Nghiêm cấm chuyển ver , đạo nhái , sao chép , bế tác phẩm đi chơi lung tung dưới mọi hình thức ❌…
Này tôi hỏi cậu? Cậu đã bao giờ thấy nuối tiếc điều gì về cuộc đời chưa? Chắc câu trả lời là có đúng không? Ai trong chúng ta đều phải có một lần hoặc rất nhiều lần trải qua những tiếc nuối, những mất mát đau thương tựa như xé tan cõi lòng. Tôi cũng vậy thôi! À nói sao nhỉ? Yêu một người con trai hơn thế nữa người ấy còn là người có chung cha mẹ, chung dòng họ và có cùng huyết thống với mình. Hmmmmm...Sao lại tiếc nuối phải không? Vì tôi chưa dám thổ lộ tình cảm thầm kín với em ấy...Tôi ngu ngốc lắm! Nên đã lỡ tay vụt mất đi mặt trời nhỏ chiếu rọi tâm hồn đầy tội lỗi này. Tôi còn làm tổn thương em ấy nữa chứ...12 năm...Chà hơn một thập kỉ lận đấy!Nhưng giờ có nuối tiếc hay hối hận cũng chẳng làm em sống dậy được nữa? Em đã say giấc nghìn năm dưới lòng đất cằn cõi, lạnh tăm ấy rồi...Sao lại thế mạng của mình để cứu lấy cái mạng rẻ rách, loang lỗ đầy những khoảng trống với mùi hôi thối như cống rãnh này chứ!Trả lại em cho tôi được không?...---------------------------------------------*Một đoạn trích trong nỗi tâm tình của anh *Truyện sẽ có những chi tiết nhạt nhẽo, và khá dài dòng nhiều khi là hơi thừa! Do tớ mới tập viết truyện gần đây thôi, mong mọi người đón nhận ạ*Nếu thấy hay thì mọi người ủng hộ tớ nha và đừng bế truyện của mình đi đâu dưới mọi hình thức*Warning: OOC, Lệch nguyên tác*Tác giả: Phở Bò Xương Tái Nạm Bò Viên Ăn Cùng Giá Đỗ*Cái ảnh bìa mình tìm trên google ấy nó cũng chẳng liên quan gì đến truyện đâu thêm vào có màu á! Để khi nào tìm được ảnh nào đẹp hơn rồi…