Nguyệt Hạ Sơ Khai
Câu chuyện kể về quãng thời gian cùng nhau trưởng thành và tình yêu của Hạ Lâm và Nguyệt Sơ sau thời gian chia cách , họ gặp lại nhau , sợi tơ hồng đứt đoạn nay được tiếp tục nối lại tưởng như chưa từng rời xa .…
Câu chuyện kể về quãng thời gian cùng nhau trưởng thành và tình yêu của Hạ Lâm và Nguyệt Sơ sau thời gian chia cách , họ gặp lại nhau , sợi tơ hồng đứt đoạn nay được tiếp tục nối lại tưởng như chưa từng rời xa .…
Uyển Như : "thật ra tôi Thích cậu rất lâu rồi "Nghe vậy , người kia không lộ ra cảm xúc vui mừng mà ngược lại còn nhăn nhó mặt mày cô thấy vậy liền sợ hãi.. Không lẽ từ chối , suy nghĩ liền không dám nghĩ Khi cô đang không biết xử lí thế nào nên chạy hay nói tôi chỉ đùa thôi.Người nào đó:" cậu....có biết chuyện đó là để đàn ông nói không sao lại dành lời của tôi"Uyển Như kinh ngạc mở to mắt.Thương Ngạn:" Thật ra tôi cũng thích cậu" sao đó lại gõ lên đầu cô " có những chuyện phải để tôi nói hiểu chưa?"Uyển Như :"a .. được"…
Tôi đã thích cậu bằng tất cả nhiệt huyết tuổi trẻ, không mong cầu được đáp lại, mà để nhớ về một thời lòng tôi toả sáng. Thanh xuân không hứa hẹn chúng ta sẽ thuộc về nhau, chỉ hứa rằng ta sẽ khác đi khi gặp lại.Gặp lại liệu có ... hay không?…
Ở đây tôi muốn chia sẽ những chuyện vui và buồn và an ủi hay chuẩn đoán...hehehe đọc kĩ nha ngđẹp.…
Có ai ngờ rằng sẽ có một ngày chứng kiến được chuyện tình của 4 con người ghét nhau từ khi mới vào trường và sau này lại trở thành một nửa của người kia... Mỗi chúng ta đều có một kỉ niệm khó quên trong đời nhưng kỉ niệm khiến chúng ta khó quên nhất cũng luyến tiếc nhất chính là :Thanh Xuân…
Năm mười bảy tuổi từng nghĩ sẽ có thể yêu mãi một người. Sau này mới biết, chúng ta vẫn sẽ yêu, nhưng chẳng thể nào là người ở tuổi mười bảy ấy.- Nhã Tú…
tui lụy crush😭😭…
Tên Hán Việt: Chửng cứu phản phái thiếu niên thờiTác giả : Kỷ Anh Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên sách , Vườn trườngMình là editor mới . Mong cái reader nhẹ tay . Câu , từ của mình chưa được mượt mà , có gì các bạn cứ góp ý . Góp ý văn minh nhé ! Nguồn : Wiki…
Quyết định đọc Bí mật bị thời gian vùi lấp, tôi biết Đồng Hoa sẽ không khiến tôi thất vọng. Dù vẫn có tâm lý không thích ngôn tình hiện đại. Mấy chương đầu quả thực muốn dừng lại, cho đến khi đọc được dòng chữ"Tôi chờ cậu ở Thanh Hoa"Ơ kìa, Trần Kính, là cậu đúng không?! Vì đọc Thời niên thiếu không thể quay lại ấy trước rồi nên khi vừa đọc đến đây là nhớ ngay tới cậu bạn thần đồng. Không ngờ lại là cậu. Mà không phải là cậu cũng chẳng sao, tự tôi ngầm hiểu cậu bạn thần đồng năm nào chính là Tống Dực hôm nay. Vì câu nói này, nhất quyết phải đọc Bí mật bị thời gian vùi lấp :)…
Tác giả: Min MinSố chương: 2Thể loại: Truyện ngắn, Thanh xuân vườn trường, Ngôn tình, Lãng mạnTruyện viết về hồi ức của tác giả nhớ lại khoảng thời gian thanh xuân có buồn, có vui và đặc biệt là sự tiếc nuối của thời niên thiếu. Truyện xen lẫn giữa hiện tại và quá khứ. Tên nhân vật đã được tác giả thay đổi.…
Tôi lười biếng ngã người ra đằng sau ghế, đôi mắt hướng lên cái quạt trần mà khép nhẹ. Bỗng mùi hương bạc hà nhẹ sộc vào mũi, nhưng sợi tóc nhẹ nhàng đâm vào mặt tôi." Khánh Quyên, đừng ngủ nữa."Mở hờ đôi mắt, đập vào tầm nhìn của tôi là Vũ Lê Hoàng Phong, cái gương mặt điển trai của nó khiến tôi bị kéo ra khỏi cơn buồn ngủ. "Tao chỉ nhắm mắt thôi chứ đã ngủ đâu.""Tối nay mày có muốn đi xem bộ phim "Tình Ái" hay bộ "Cục Trưởng Cảnh Sát Không Dễ Đùa", cả hai bộ đều vừa mới ra hôm qua? Đi nhé?"-Nó lờ đi câu trả lời từ tôi.Đặt ra câu hỏi này, lời mời lại thiên về yêu cầu và để bản thân tôi quyết định nên xem gì, Phong cũng rành tâm lý tôi quá đi."Với mày à?""Ừm, mày thấy sao?"- Phong nhìn lại tôi rồi hỏi lại với câu tiếp theo."Cũng được".-Thú thật tôi có hứng phú với Phong hơn là việc đi xem phim nên cớ gì phải từ chối niềm vui nhỏ nhỉ?…
Tác giả: Lễ DãThể loại: Tình hữu độc trung (chỉ yêu một người), duyên trời tác hợp, thanh mai trúc mã, điền văn, thanh xuân vườn, trời giáng, chữa lành.Một câu vắn tắt nội dung: Thanh xuân chăm chỉ nhiệt liệt học hành.Văn án chỉ là trò đùa ô long thui, không mô tả cảm xúc của trẻ vị thành niên.Văn án:Nam sinh mới chuyển tới nọ tên là Lý Khâm Thần, hạnh kiểm và học lực đều ưu tú, đẹp trai ít nói, nghe đồn còn là thanh mai trúc mã quen biết nhiều năm của Lê Linh Linh, nhưng bọn họ cứ gặp là cà khịa nhau, mới ngày đầu tiên đã gây thù chuốc oán.Một ngày nọ, Lê Linh Linh bỗng nảy ra một chủ ý xấu từ cái đám bạn tồi. Chiếm lấy cậu ta rồi đá cậu ta đi, cho cậu ta nếm mùi đau khổ của trần gian! Nhưng mà quả kế hoạch này độ khó hơi cao, sau khi dành cả một đêm để nghiên cứu tiểu thuyết cũ - Lê đại tiểu thư quyết tâm đi đường tắt..."Các cậu vẫn chưa biết sao? Ở ngay phòng dụng cụ của tiết thể dục ý, cậu ta đã chặn tớ ở trỏng rồi như this như that một tiếng liền..."Cái đám bạn hư hỏng đang nghe tới đây thì mắt nhìn ra đằng sau, đột nhiên xanh mặt ấm ĩ tản ra.Lê Linh Linh chẳng hiểu gì cả, cho đến khi cái cổ quý giá bị tóm lấy từ đằng sau, tai cô mới nghe thấy tiếng cười giễu cợt của vị thiếu niên: "Một tiếng liền?""........."Sau đó tin đồn nhảm ấy được quần chúng ăn dưa theo dõi từ đầu đến cuối bác bỏ: Là giả! Chỉ có mười phút thôi!~ Dùng hết ngày nắng của mùa hè, chỉ muốn say đắm cùng với cậu ~…
Ok chao xìn mng đến vs truyện của mềnh :>Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm!!Những yếu tố trong chuyện là có thực nên sẽ có những chi tiết hơi nhạt:))P/s:câu chuyện nói về mối tình đơn phương 2 năm của mình và về thời thanh xuân mình đã trải qua nhé ạ!!!…
đây là câu chuyện mình dựa trên các câu chuyện khác, không phải bản gốc. Nếu có chỗ nào chưa được thì mong mọi người thông cảm.…
Thể loại:Thanh Xuân Vườn Trường,Tình Yêu Đô Thị,Ngọt,NgượcĐộ tuổi:13+Tác giả:Tư Ngưng NguyệtSố chương:40Ngoại truyện:5Nước:Việt NamBối cảnh:2016-2027Hiện trạng:Chưa hoànLƯU Ý:TẤT CẢ ĐỀU LÀ VIỄN TƯỞNG…
Cậu là thanh xuân của tôi, là bí mật không thể bật mí, là lời yêu chẳng dám tỏ và cũng là nỗi đau ngọt ngào của một thời tuổi trẻ.Cậu ấy là năm tháng của lưng chừng trưởng thành và trẻ con, là nụ cười, là nước mắt, cậu ấy là xuân xanh, là hạ vàng, là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến.Cậu ấy là người tôi thương, thương đến chẳng giám chung đường.…