thể loại : xuyên không , kinh dị ,hài hước,hậu cung hệ thống ,fantasyNam chính, tên là Hồ Mộng Tam 23 tuổi sống ở một vùng quê nhỏ , là một kẻ rất thương gia đình và 2 đứa em nhỏ, vì hoàn cảnh khó khăn nên anh quyết định đi làm cả ngày thâu đêm lâu dài để nui sống gia đình , vì do làm lâu dài ko, có thời gian nghỉ, nên cơ ghể đã không còn đủ sức sống đã dẫn đến cơ thể quá tải và, tim ngừng đập , trc khi ngừng đập anh ta đã quyết định cầu nguyện vs thần linh rằng nếu có kíp sau anh nhất định sẽ có 1 cơ thể mạnh sẽ ko sợ ngại nắng mưa,bệnh tật,đau ốm,yếu đuối,...một cơ thể hoàn hảo nhất để đi bương trải chăm lo cho gia Đình:…
Truyện kể về Bạch Tiểu Thố là một cô gái ngây thơ và bướng bỉnh. Đêm nay sẽ là đêm động phòng của cô, để trọn vẹn buổi tối như ý, cô đã nhờ người chị của mình - Bạch Đại Thố đưa một quyển sách để nghiên cứu. Ngay sau khi Bạch Tiểu Thố mới lật một tờ, vậy mà đã xảy ra chuyện kỳ lạ, trang sách trắng như tuyết bỗng nhiên phát ra ánh sáng chói mắt, còn có một lực hút rất lớn muốn kéo Bạch Tiểu Thố vào trong.***"Cứu mạng......." Bạch Tiểu Thố muốn kêu cứu nhưng lại bị lực hút cuốn vào.Chờ cho tất cả trở lại bình thường, trong phòng chỉ còn lại một trang sách và bức rèm cửa sổ khẽ lay động theo gió đêm.........."Tiểu Thư, cuối cùng người đã tỉnh, mới vừa rồi người làm em sợ muốn chết!" Bạch Tiểu Thố chậm rãi mở mắt, chỉ có cảm giác đầu mình rất đau, bên tai lại ồn ào."Cô là ai, đây là chỗ nào?" Bạch Tiểu Thố đau đầu vỗ trán, bực bội muốn giết người.Cô gái bên cạnh này thật ồn ào, ồn chết người đi được!"Tiểu thư, không phải người bị rơi xuống vách núi nên mất trí nhớ chứ?" Tiểu Hà kinh sợ thở gấp một tiếng, dùng sức lay lay cánh tay Bạch Tiểu Thố, khóc lóc gào lên, "Tiểu thư, là em có lỗi với người, nếu không phải em bảo người đi chữa bệnh cho Cửu vương gia thì tiểu thư sẽ không bị Cửu vương gia đuổi giết, hu hu..........."Tiểu Hà khóc đến thảm thương, nước mắt nước mũi tèm nhem, càng làm cho Bạch Tiểu Thố bực bội."Vị tiểu thư này, hình như cô nhận nhầm rồi, tôi không phải tiểu thư của cô, càng không quen biết Cửu vương gia gì đó, tôi....." Bạch Tiểu Thố phát…
Hạ Tuyết Băng là học sinh đại học năm hai ngành tài chính bình thường, không đáng chú ý. Nhưng ôi trời, tự dưng đâu ra 18 đại lão rình mò cô ấy vậy!!? (Lưu ý: Đây chỉ là một câu chuyện ngọt sủng, viễn tưởng nên hãy vứt não trước khi đọc.)…
Có câu, "tò mò giết chết con mèo", nhân loại chung quy đều ngu xuẩn như vậy. Trường sinh bất tử, đối với nhiều người mà nói là món quà của thần linh, nhưng đối với vài kẻ lại là sự trừng phạt của quỷ dữ. Vốn dĩ có những thứ không nên động vào, có những chuyện không nên hỏi tới. Đừng vì quá tò mì, mà sa vào quỷ đạo. Đừng vì quá tham vọng mà đánh mất đi bản thân.…
Annie Hastur là một cô bé mang trong mình nguồn ma thuật đen dồi dào, được bảo vệ bởi con quỷ lửa Tybaulk, tuổi thơ cô chìm đắm trong tro tàn và máu thịt. cô ẩn mình trong khu rừng Tăm Tối để tránh việc gây ra những thảm hoạ không đáng có. Cứ ngỡ rằng sẽ mãi phải sống trong cô độc, nhưng khi cô gặp Jax (một gã to con vác theo một cây cột đèn không bao giờ tắt lửa) cô đã quyết định để lại quá khứ tồi tệ của cô lại đằng sau và chôn vùi nó cùng với những ký ức đau buồn của tuổi thơ tại vùng núi Ironspike...…
Nina là một phù thủy, nhưng cô bé không biết nguồn gốc sức mạnh của mình, cũng không có kí ức gì ngoài 3 năm nay cả. Hãy cùng theo dõi hành trình tìm kiếm chính mình của Nina nhé.Một câu chuyện có phù thủy, các phép thuật, một thế giới lung linh với ánh sáng vỡ vụn, hoàng tử công chúa. Với những tiên và các loài. Có núi sông xinh đẹp, khu rừng âm u, biển cả mỹ lệ.…
Nhớ lại mùa hè năm ấy, trên ngọn núi nhỏ cậu đã cứu hắn 1 lần. Lần gặp định mệnh khiến cho tên "Cáo mưu mô" và bé "Mèo lém lỉnh" gặp gỡ và quen biết một cách không thể nào bất ổn hơn. Chẳng hiểu sao đột nhiên cả hai cái người lúc nào cũng lục đa lục đục như chó với mèo, vậy mà "Cáo mưu mô" lại nhận ra hình như hắn cũng... có chúc tình cảm với tên "Mèo bông" này.------------------------------------------Trích:Trần Công Định hớt hải chạy theo bóng lưng áo xanh ấy. Chỉ đến trể một chúc thôi mà? Sao hắn lại phát cấu như một chú mèo con rồi??? Hắn đuổi theo cậu trên con đường phủ tuyết trắng, cuối cùng sóng vai đi cùng cậu.Trần Công Định: Mèo bông, ngươi biết không? Lý tướng quân trong triều đình có một con ngựa quý hung hãng nhưng lại rất thông minh , là giống Hồng mã đó."Lang Vĩ Tịnh: Mèo bông là cái thá gì? Hồng mã thì liên quan gì tới ta chứ, không có hứng nghe!Trần Công Định: Nhưng mà ta thấy nó giống ngươi đó!Lang Vĩ Tịnh: Ý ngươi là ta thông minh hả?Trần Công Định: Là hung hãng giống ngươi đó!"..."…
Truyện Am Mây Ngủ tuy nói về công chúa Huyền Trân nhưng ở đây hình ảnh công chúa Huyền Trân không thể tách rời ra khỏi hình ảnh của người tăng sĩ áo vải sống trên am Ngoạ Vân núi Yên Tử. Người ấy là Trúc Lâm đại sĩ, tổ thứ nhất của thiền phái Trúc Lâm.Trước khi thành Thiền sư, Trúc Lâm đại sĩ đã từng làm vua nước Đại Việt. Đó là vua Trần Nhân Tông, người đã từng đẩy lui cuộc xâm lăng của quân Mông Cổ. Từ ngày xuất gia, Trúc Lâm đã sống đời khổ hạnh, mặc áo vải sô, ngủ am lá, và đi chân đất. Ông đã tu như thế trên mười năm trời, trong khi vẫn không quên tiếp tục xây dựng và bồi đắp nền đạo đức và văn hóa dân tộc. Ông đã du hành sang đất Chiêm để thắt chặt tình hữu nghị Chiêm Việt, mong dựng nên một nền hòa bình lâu dài giữa hai nước. Công chúa Huyền Trân con gái của ông đã tự nguyện làm một trong những viên gạch đầu tiên cho nền móng hòa bình.Utah, tháng 5-2016…
Cùng hợp tác, một câu truyện được tạo nên từ hai tác giả có thói quen đọc thể loại kết khác nhau.Sự kết hợp của Ngáo Ộp 03 và Gia Tĩnh.---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Mặc Kiều×Bạch Viễn DungViễn Dung liệu rằng ta và nàng có kiếp sau không?----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------"Liệu ta có được tha thứ?Liệu Tân Qủy Thần Kiến Taọsẽ cho ta một cơ hội gặp lại nàng?Ngài ấy, thật sự là một con người đa mưu quỷ kế"…
Lạn Kha ngồi bên ván cờ lá rụng, tại giữa trúc lâm không người đánh cờ.Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại xoay người sông núi thênh thang....Thức giấc sau cơn mơ, Kế Duyên trở thành một tên hành khất gần như mù mắt trong một cái miếu sơn thần cũ nát.Thực lực không đủ thì dùng miệng lưỡi để kiếm ăn, chân nhân dùng kiếm, lừa đảo dùng mồm, Kế Duyên nhờ vào bản thân kiếm sống tại cái thế giới đáng sợ này....Du Lạn Kha SơnGiản lai huề trượng thượng toàn ngoan,Tứ nhập vân tiêu nhãn giới khoan.Phong động viễn lâm thu sắt sắt,Giản thông u cốc thuỷ sàn sàn.Bình không tử lạc tiên kì tĩnh,Vật hoán tinh di Phật cốt hàn.Duyệt thế du du kim kỷ hử,Không tồn di tích hậu nhân khan.…
Rạng đá Mặt Trời đưa tin vào buổi sáng, chuyến xe khách mang số hiệu XXX-XX gặp sự cố đá lở dẫn đến vụ mất tích của đoàn khách một cách bí ẩn.Chín người, ngoại trừ tài xế đã sống thực vật đều vẫn chưa được tìm thấy, hiện tại tất cả còn đang trong quá trình điều tra.__________Tố Diệp cứ ngỡ mình đã trải qua một giấc mộng dài, chỉ là những đau đớn trong tâm tưởng cứ như thật vậy, và chúng ép cô phải tỉnh dậy.Cơn gió Đông Bắc mạnh mẽ xuyên qua nhánh tóc đen, thổi luồng hơi thở của thế giới mới chưa bao giờ được nhìn thấy trước đây ra trước mắt. Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, phố xá tấp nập nhưng lại chẳng còn nhìn thấy phương tiện nào ngoài vó ngựa và xe kéo."Đây là...chỗ quái nào vậy?"Đại lục Lục Tượng, điểm bắt đầu của tất cả mọi thứ."Cuối cùng những ngôi sao cũng đứng vào vị trí."__"Thật kì lạ, rõ ràng chúng ta không quen không biết, nhưng cảm giác lại thấy rất thân thiết."Hãy để tương lai kể cho các ngươi một câu chuyện nhé, những đứa con của ta.Hoạ chăng chỉ là vô tình, hay chính là định mệnh? Từ dương gian hào hùng nhuộm lên sắc vàng của cả một đời vui tươi; đến thâm cung khó lường chỉ kẻ mạnh mới có thể bước tiếp, đi một bước phải tính đến cả mười bước...Liệu sẽ có kết thúc trong yên bình nào dành cho tất cả?____________Lời đầu tiên thì xin được đính chính với mọi người rằng đây là tác phẩm mình viết về hội chị em bạn dì của mình thôi. Và đương nhiên chúng mình dùng mascots nên vẫn đề về màu sắc trong truyện đều chỉ là giả tưởng. Logic cũng…
Cô là một nữ sát thủ đúng đầu giới hắc đạo, trong 1 lần làm nhiệm vụ thất bại và bị truy đuổi, chiếc xe lao xuống vách núi, sau đó cô rơi xuống vách núi. Và từ đó, câu chuyện xảy ra..…
Tôi tên TRẦN THIÊN LẠC, Năm nay là năm đầu tiên tôi bước vào cấp 3, cũng là bước vào lớp 10A . Tôi rất rất thích phim tình cảm Hàn Quốc nha bởi vì mấy anh chị trong phim đều rất xứng đôi, ai cũng đều xinh đẹp trắng trẻo cả. Chả bù cho tôi không biết ăn ở làm sao mà da cứ ngăm đen miết nhìn cứ như miên á, tuy mọi người trong gia đình luôn khuyên tôi rằng cho dù da tôi không trắng nhưng mà mặt mũi cũng rất đẹp nên không cần phải quan tâm mấy chuyện đó . Tôi biết họ nói như vậy chỉ là để an ủi tôi thôi, vì sao tôi nghĩ như vậy không? Rất dễ hiểu thôi, nhà tôi có gương mà, mỗi lần đứng trước gương tôi đều cảm thấy mình giống như là một người miền núi vậy chứ chả giống một thằng nhóc sống ở thành phố chút nào.Có thể cá bạn đang nghĩ tại sao một đứa con trai như tôi lại quan tâm chi nhiều tới việc mình đen hay trắng đúng không, vì con trai da ngăm một tý không phải là càng cuốn hút chứ sao. Nhưng mà cái quan trọng a chính là tui không có muốn cuốn hút con gái mà là con trai á ! Là con trai!Thật ra tôi cũng không phải là muốn mình giống như con gái hay gì chỉ là nếu muốn cuốn hút một chút thì cũng phải trắng tí chớ, trong khi đám bạn quỉ xứ của tôi tay ôm tay ấp người yêu của tụi nó thì tôi phải ngồi nhà xem hoạt hình nha. Rất đau lòng ak.…
Màn sương sớm phủ kín những triền núi như tấm khăn lụa bạc quấn quanh bản làng heo hút. Tiếng gà rừng gáy vang từ xa vọng lại, hòa lẫn với tiếng lá xào xạc trong gió. Trên con đường đất lổn nhổn đá vụn, một bóng người lững thững bước đi - dáng vẻ gầy guộc, xiêu vẹo như một cành khô trước cơn gió núi. Giang Sinh đứng lặng trước căn nhà gỗ đơn sơ, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía xa, nơi Pà Dung đang cười rạng rỡ bên người đàn ông khác. Cô như một cánh bướm sặc sỡ giữa núi rừng, chưa từng thuộc về anh. Lòng anh quặn thắt, nhưng chẳng còn nước mắt để rơi. Những vết thương trên người anh-vết xước từ gai rừng, vết bầm từ những cú đánh lén-tất cả giờ đây chẳng còn đau bằng cảm giác bị lãng quên. Gió lạnh lùa qua, mang theo mùi đất ẩm và mùi khói bếp, nhưng Giang Sinh không còn cảm thấy gì nữa. Anh nhìn con đường mòn dẫn xuống xuôi - con đường mà anh từng chối bỏ vì một tình yêu mê muội. Lặng lẽ, anh cất bước. Không còn ngoảnh lại. Sau lưng anh, tiếng cười đùa của Pà Dung vẫn vang vọng, nhưng trong đó, có còn ai gọi tên anh đâu?…