Giữa vùng núi sương mù quanh năm, có một căn nhà cổ tồn tại qua hàng trăm năm - nơi đó, mỗi người lữ khách khi ngủ qua đêm đều sẽ mơ cùng một giấc mộng... Trong giấc mơ ấy, họ gặp một chàng trai không có bóng, tên là Nguyệt Hành.Thế nhưng chỉ có một người duy nhất sau hàng chục năm, Châu Minh một nhà nghiên cứu tâm lý giấc mơ, đã không chỉ mơ - mà được Nguyệt Hành gọi tên...…
北方有家人Tống gia kỳ ở một lần lư hữu trong hoạt động một cước đạp không rơi vào vách núi, hạ lạc trong quá trình hắn linh cơ khẽ động trốn tùy thân trong không gian. Cái này được rồi, tử nhưng thật ra không chết, không gian lại bả hắn đưa đến thế giới kia, thậm chí ngay cả hắn từ nhỏ tựu có không gian cũng có người chủ nhân... Bích khê thôn Tiết gia tiểu ca nhi tiết bạch gần nhất phát hiện mình nhặt được cái không gian này hình như có điểm không lớn đối, thế nào trừ hắn ra, hình như còn có một người đã ở trong không gian?Nội dung nhãn: Bố y sinh hoạt tùy thân không gian làm ruộng văn Tìm tòi chữ mấu chốt: Diễn viên: Tống gia kỳ, tiết bạch ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…
Nói về con gái loài người với tiền kiếp là một nàng tiên . Trong một lần leo núi nàng vô tình đã giải phong ấn cho một người từ đó họ lại bắt đầu một câu chuyện tình say đấm. Chàng là con hồ ly ngàn năm bị phong ấn trên đỉnh núi tuyết băng giá, không còn kí ức nhưng sâu trong tìm thức là hình ảnh một người con gái rất đẹp bên vườn hoa đào . Một người là tiên một người là tà làm sao có thể hoà chung được .thiên địa không dung một mối tình đầy ngang trái.…
Ngại gì huýt sáo mà từ từ đi - 何妨吟啸且徐行Tác giả : Tinh Vô NgônThương Vụ Môn đỉnh, vạn dặm băng tuyết, quanh năm không hóa;Áo trắng nhanh nhẹn thiếu niên, đứng ở đỉnh núi, đợi suốt một đêm. Làm bình minh ánh rạng đông sáng lên, hắn cúi đôi mắt, khóe miệng có thê thảm độ cong.Đợi không được hắn muốn, chỉ có thể lựa chọn hắn phải gánh vác, thật lâu sau, hắn lạnh nhạt cười, tuyệt nhiên xoay người.“Chớ nghe qua rừng kêu tiếng lá, ngại gì huýt sáo mà từ từ đi!”Thân là nam tử, hắn không thể nghi ngờ là thành công, quyền khuynh hướng dã, cười chưởng thiên hạ.Chính là, hắn chung quy không phải hắn, tầng tầng thanh sam hạ, kia tiêm tiêm bàn tay trắng nõn, ai khả gắt gao tướng nắm, cười xem hoa nở hoa lạc?Một câu giới thiệu vắn tắt: Nữ phẫn nam trang, phong khuynh thiên hạ Nội dung nhãn: Cải trang giả dạng thiên chi kiêu tử cạnh tranh kĩ năng Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Diệp Tri [ Diệp Lạc ] ┃ phối hợp diễn: Quân Hoằng, Phong Phi Tự, Phó Thanh Nguyệt, Diệp Tinh Dương, Phong Gian Ảnh, Dịch Kinh Hồng ┃ cái khác: Nữ phẫn nam trang, nam cường nữ cường Bạn thấy tác phẩm mới, tác giả bảo đảm nhé, bạn mới convert thôi, đang bận quá mức nên chưa bỏ time ra đọc đc, mong các nường giúp bạn đọc và thẩm tra. Nhưng nhìn tên tác giả với thể loại, chắc là hay rồi…
Bóng tre xanh ngả trong gió.Giữa thời đất nước dần yên bình sau bao tháng năm loạn lạc, nơi miền quê xanh ngát, có một lũy tre nghiêng mình trong gió như chờ đợi bóng dáng vững chãi của núi non. Khi vị võ tướng Vũ Đăng Quân trở về quê nhà, ánh mắt anh bị níu lại bởi hình dáng dịu dàng của một người thầy bên khung cửa trường làng. Một ngọn gió mạnh mẽ từ chiến trường, một lũy tre trầm mặc bên dòng đời chảy trôi, liệu họ có thể tìm thấy sự an yên giữa lòng nhau?---Thể loại: Đam mỹ, Điền văn, Lãng mạn, Thực tế, Võ tướng x Thầy giáo, Tình yêu nhẹ nhàng, sâu sắcBối cảnh: Việt Nam thời phong kiến, hậu chiến. Xây dựng đất nước, gia đình và sự an yên.…
《 dẫn sói vào nhà chi thu dưỡng nhật kí 》(1-220 chương + đồng nhân 35 chương) tác giả: Tính cùng tình 【 nội dung giới thiệu vắn tắt 】<BR> từ xây, năm nay 35 tuổi, là một gã đài truyền hình phóng viên, bởi vì ta kiên định chịu làm, cũng dám mạo hiểm chịu khổ, cho nên bây giờ của cải cũng coi như dày. Đương phóng viên mấy năm nay , có thể đạo rất nhiều lần đều là cửu tử nhất sinh, tỷ như ta nằm vùng chụp ảnh quá hắc lò than hắc chuyên chỗ trú, cũng đi quá rừng sâu núi thẳm chụp ảnh quá chém lung tung loạn phạt. <BR> nếu muốn nói nguy hiểm nhất thời điểm, vẫn là quay chụp phủ xa lâm tràng chém lung tung loạn phạt lần đó, lần đó chụp ảnh địa điểm là ở rừng sâu núi thẳm lý, hơn một trăm dặm nội hoang tàn vắng vẻ, cuối cùng bị đạo thải buôn lậu phát hiện, ta không thể không một người tại rừng sâu núi thẳm lý tiến hành rồi trăm dặm đại đào vong, thiếu chút nữa bị này đạo thải buôn lậu bắt đến, nếu bị nắm đến, bị giết chết tại rừng sâu núi thẳm lý cũng sẽ không bị người biết được. <BR> ta ở trong rừng đi rồi ba ngày ba đêm, lạc đường, đoạn thủy, cạn lương thực, hư thoát, may mắn bị một cái thải nấm hòa hạt thông lão hán cấp cứu rồi, hiện đang hồi tưởng lại đến trả sợ. <BR> bất quá tiền lương của ta hòa tiền thưởng tự nhiên không ít , có thể đạo đều là liều mạng đổi lấy.…
Hoseok vốn là con trai thứ của công tước,vì anh trai tên Kim SeokJin của mình bị bệnh nên đã đẩy việc học làm công tước cho Hosek khi cậu mới chỉ 5 tuổi.Sau một thời gian học cậu cảm thấy mệt mỏi nên chạy ra ngoài núi khóc lóc và lúc đó cậu gặp Yoongi con trai của một nhà thảo dược học ở làng gần đó.Diễn biến ra sao mọi người vào đọc sẽ rõ🌻Cảm hứng : 이름없는꽃 của tác giả chovomhyon.…
tình yêu đích thực là gì nhỉ~Tác phẩm: Đang trên đường tìm đến tình yêu đích thực Tác giả: Quá Nhiều Bút Danh Chọn Đại Một CáiThể loại: tình yêu, một nùi thể loại, đoản văn, góc nhìn thay đổi linh hoạt, ngôn tình girllove boylove gì có cả, chỉ có sự ngọt ngào~Văn án: tình yêu đích thực là gì nhỉ~Tóm gọn: tình yêu đích thực là khi gặp đúng người, nhưng như thế nào là đúng người?Đi vào ý chính: Tui là người Việt Nam. Các bạn đọc rồi sẽ rõ~Truyện Việt Nam, theo hướng tâm sự, gồm nhiều câu chuyện ngắn riêng lẻ. Viết lúc yêu đời nên sẽ chỉ có ngọt ngào thôi~…
Em mang nắng đến bao người nhưng lại chẳng thể tự xoa dịu bản thân. Hắn lạnh lẽo gai góc lại thành chút lý do cuối cùng để em gắng gượng. Gặp nhau một ngày đông bình thường vô vị,ngỡ là áng mây vô tình ngang qua cuộc đời chẳng để chút dư âm.Cuối cùng lại khiến hai linh hồn lạc lõng nhận được chút hơi ấm mà khát khao thoát khỏi chốn vực thẳm tâm hồn.Lý trí mong cầu sống lại nhưng tâm hồn vốn đã chết từ lâu.Căn bệnh trầm cảm vẫn ngày ngày ăn mòn tinh thần đứa trẻ năm ấy.Liệu bên nào sẽ chiến thắng ? Liệu em có hoàn thành lời hứa cùng hắn đến Thuỵ Sĩ ngắm nhìn núi Titlis một lần nữa ?…
-Lam Nhi! Đừng mà! -Ngươi không hiểu! Ta đứng trên vách núi nhìn xuống. Dưới kia thật sâu thật sâu. Ta lấy vạt áo lau hai hàng nước mắt " Mộ Dung Ưu Nhiên, nếu có kiếp sau ta cũng không muốn gặp lại ngươi" xoay người nhảy xuống.......…
Một bữa tối mùa xuân ở con hẻm nhỏ tại một thị trấn phía đông ở đất nước tên là Hỏa Quốc. Tiến sâu vào cuối đường có một căn nhà nhỏ, không hoành tráng, không cao lớn mà khá nhỏ, nhưng cảm giác rất là ấm cúng của một gia đình. Ở đó có một thiếu niên nhỏ khoảng bốn tuổi hơn, thân hình nhỏ, còi, da rám nắng màu nâu vàng, mặt dài, nhìn cũng khá ưa mắt. Ngồi bên trái là mẫu thân của hắn, nhìn khá là chững chạc, khoảng hơn ba mươi tuổi. Còn người ngồi bên phải hắn là phụ thân, nhìn cũng khoảng ba mươi tuổi hơn. Cả ba người đang ngồi quây quần bên nhau dưới mái nhà, trước bàn cơm tròn với các món ăn không hoành tráng, chỉ là một đĩa trứng chiên, bát canh khổ qua và một nồi thịt kho tiêu ấm nóng. Nhà thì chỉ có một phòng khách, không có phòng riêng, chỉ có bàn ăn, ba cái ghế. Còn kế bên không xa là một cái giường vừa đủ để nằm hai người lớn, miễn cưỡng có thể nằm thêm một người nữa. Trước cổng nhà là một cái sân nhỏ, vừa đủ để chứa hai cái lu đựng nước. Kế bên không xa là một núi củi khô được ủ kỹ bằng những lá chuối và bó rơm. Kế bên nhà hắn, hướng bên phải là nhà của hai vợ chồng Nguyên Nhị mà chàng thiếu niên thường hay gọi là Nguyên Thúc và Nguyên Nương. Nhà họ có vẻ khá khẩm hơn nhà của thiếu niên một xíu, đủ ăn nhiều món hơn, mưa lớn sẽ không bị ngập vì sân cao hơn. Đó có một cô bé nhỏ nhắn, khoảng bốn tuổi hơn, tên là Nguyên Bảo Bình. Nàng nho nhỏ, mặt y như búp bê sứ, rất mỹ miều, lớn lên ắt thành thiếu nữ vô cùng xinh đẹp. Còn hướng bên trái có hai vợ chồng khoảng bốn mư…
http://book.zongheng.com/book/38443.htmltình trạng: hoàn thànhgiới thiệuTrích:Trần dạ ngoài ý muốn xuyên việt đã đến 2030 năm, bắt đầu ở âm thầm yên lặng thủ hộ người nhà đích tương lai ——Vi thủ hộ 20 năm sau đích ngươi, ta dám lên núi đao! ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...…
Thế nào là định mệnh?Là giữa dòng người tấp nập, run rủi, em lại gặp được anh...Thế nào là định mệnh?Là em luôn kiêu ngạo kiên cường trước mọi người, chỉ trừ anh!Thế nào là định mệnh?Là yêu anh, vô điều kiện, lặng thầm suốt mười một năm, một câu cũng không nói!Thế nào là định mệnh?Là đợi chờ, là khổ đau...Và thế nào là định mệnh?Định mệnh là, chờ đợi mỏi mòn, cách núi ngăn sông, nam bắc xa xôi, cuối cùng hai ta lại thành đôi!!!.....…