Tôi nhớ rất rõ, đêm đó, trời không trăng không sao. Dưới tàng hoa anh đào, gió lướt nhẹ qua, cánh hoa rơi lả tả. Nụ hoa rơi xuống vai tôi, dừng chân vài giây rồi lướt nhẹ xuống mặt đất. Trong đêm đen, tôi không nhìn rõ khuôn mặt hắn, chỉ biết, hiện tại, có lẽ hắn đang đau lòng. "Rốt cuộc, trái tim nàng làm bằng gì? Ta vì nàng làm nhiều việc như vậy, cũng không khiến nàng động lòng dù chỉ một chút. Hay là...nàng vốn không hề có trái tim." Hắn hỏi tôi. Trong đêm đen, giọng nói bi thương của hắn vang vọng quanh tai tôi. Giống như một viên đá, nện thật mạnh xuống dòng sông vốn yên ắng, làm bọt nước văng tung tóe ,mặt sông cũng vì vậy mà chấn động mạnh. Nhưng rồi, cũng dần dần an ổn trở lại. Đúng vậy, tôi có trái tim không? Có chứ ! Tôi nhìn hắn, dù không nhìn rõ, tôi cũng nhìn, như đang thể hiện sự tôn trọng với đối phương. "Tim...? Ta có chứ. Từ lúc sinh ra đã có. Nhưng mà, vào năm ta 16 tuổi, ta đã tặng nó cho một người. Huynh ấy mất rồi, tim ta cũng chết theo." Tôi không còn phân biệt đâu là giọng nói của mình nữa rồi. Một vài kí ức, tôi không muốn nhớ lại. Nhưng tôi lại không thể. Tôi nghe được giọng nói lạnh lẽo của mình vang lên, không có một chút cảm xúc nào cả. Bước chân hắn lảo đảo, tôi lại không hề có một chút rung động. Đó là vì hắn phải chịu, hắn giết người tôi yêu! Lấy mất tim tôi, tàn nhẫn đục khoét nó ra rồi bóp nát mặc cho máu tươi nhiễm đỏ.Người tôi yêu, chết rồi. Tôi...cũng chết rồi. Chết cùng với chàng, năm tôi 16 tuổi.…
ngoài đời thì SNSD và các nhóm nhạc khác như thế nào nhỉ? Có mắt nhìn mắt tóe ra lửa hay không???? Đáp án là ko hề... xem bài phóng sự dưới đây thì sẽ rõ~~…
Ngày xưa có 1cô bé mà họ bảo là 1 con quái vật.Gia đình nghèo khó cha mất sớm.Mẹ cô ấy đẻ cô bé ra bằq hi vọq vì gia đình cô bé chỉ có 1 mik cô là con.Khi cô bé lọt khỏi lòng mẹ thì nhìn như 1 con người ngoài hành tinh . Bố mẹ cô bé rất buồn nhưq cũq cố gắng hi vọq sau này cô be sẽ lớn và trưởng thành hơn và đẹp đẽ như bao người khác Sau lân đấy khi mọi người biết được gia đình đấy có 1 bé gái như vậy thì mọi người đã quở trách và bảo đem bỏ cô gái .Sau nhữq lời nói nặq lời như vậy , đã khiến mẹ cô bé suy sụt và có ý định bỏ ngay đứa bé .Nhưq nhữq lần thấy đứa bé khóc vì để lại 1 mình ở nơi nào đó thì người mẹ đã độq lòng thuơq xót và maq cô bé trở lại .Sau nhữq lần nỗ nực và quyết tâm vượt qua nhữq lời quở trách của mọi người thì bà mẹ đã hi vọq và nuôi nấq cô bé thành người tốt ...Đã qua 10 năm trưởng thành cô bé giờ đã 10 tuổi , cô học giỏi ngoan ngoãn và được ăn học, chơi giống như bao đứa trẻ khác . Sau 1 buổi chiều học về cô bé bị 1 chiếc xe hơi đụq trúnq , cô bé ngã lăn ra đườq máu chảy khắp nơi tóe tuq .Người lái xe tròe xuốq và nâq cô bé dậy và nhận thấy rằq cô bé là 1 người nghèo túng và có diện mạo xấu xí . Người chú lái xe là chủ tịch của 1 côq ty giàu có . Chú đã độq lòng nhận nuôi và bỏ ra 1 khoản tiền lớn chữa mặt cho cô bé đáq thương .Sau khi được nhận nuôi cô bé trở lên xinh đẹp và như thiên thần khiến nhữq người coi thường cô trước đây phải ngỡ ngàng . Nhưq cô vẫn không hóng hách đua đòi .Mẹ cô bé nghẹn ngào xúc động và không cảm thất h…
Năm 22xx, con người ngày càng đạt được những thành tựu công nghệ lớn, máy móc ngày càng thông minh và hoàn chỉnh. Chúng gần như trở thành phiên bản nhân tạo máy của con người...NHƯNG...Giữa lúc ấy, bỗng xuất hiện một loại virus máy tính mang tên TTH-69 tràn lan, chúng có thể xâm nhậm trí óc và đồng hóa con người qua sự tương tác giữa người và máy móc. Dân số toàn cầu sụt giảm mạnh, loài người có nguy cơ bị diệt vong. Giờ đây, loài người chỉ có thể trông chờ vào "Người Ảo", với khả năng chống lại và tiêu diệt TTH-69 - vốn từng được coi là phát minh thất bại của một lập trình viên đã mất tích bí ẩn.Số phận con người, rồi sẽ ra sao? P/S: - Nói thẳng toẹt ra thì truyện này nói về BF thôi, đừng chú ý đến mấy cái dài dòng ở trên. - Nhân vật các quốc gia là của Himaruya-sensei, còn lại là OC do các Hetalian tạo ra, trong đó có của tôi. - Đây là một câu chuyện hư cấu, nếu có trùng lặp với bất kì sự kiện nào thì đều là trùng hợp. Có yếu tố OOC. - Ý tưởng truyện và văn phong thuộc về tôi, đừng ăn cắp ý tưởng, và nếu muốn mượn thì hãy hỏi ý tôi trước. Cấm sao chép và mang đi dưới mọi hình thức, chỉ đăng tại Wattpad.…
Thật lòg là v a ạ!!! E ns thật đấy, k đùa đâu, phải tin e nhé.....Hết r!!! Hết thật rồi, đau quá!!! Đau quá, chỉ là giấc mơ thôi đúng không??? Ns t nghe đi, Linh ... Linh, nói t nghe...- Trang đau khổ đến tột cùng, nó lay người Linh, bắt Linh giải thik. Linh ấp úng:- Mày à!!! Việc đã đến nc này r, khóc vs lóc thì ích đéo j, để a ta đi đi, cho hắn cút ra khỏi đời mày đi và.... lm ơn, hãy trở lại là con Trang mà t bit!!!Nó nhìn Linh chằm chằm rồi hơi thở nó đứt quãng:P.. phải.phải, hết r... hahahahhahahha, ghen sao đc, quyền j mak ghen!!! Linh sợ hãi, k tin vào con bn mik, bấy lâu nay nó lạc quan vâỵ, vậy mak chỉ cần thằng khốn đó thẳng toẹt ra câu" A cg chả cần phải hiểu!! OK??" đã khiến tinh thần nó suy sụp trầm trọng!!! Linh hét toáng lên: " MÀY IM ĐI!!!!!!". Trang nức nở: " Im à, t còn im đc s??? Im đc s????"..... Linh tát nó một, giọng nó lắg lại" T bảo m r mak, đừng bắt t nhìn thấy cảnh tượng ấy!??".... Cô vờ lấy cái đt và... bắt đầu... PHỐT....…