Đây chỉ là những cảm xúc nhất thời của một người vừa rời xa mái trường cấp ba. Khi còn học tôi đã không biết trân trọng, không biết nó quý giá như thế. Bây gìơ dẫu thèm muốn quay lại lắm nhưng chỉ còn trong mơ, trong mỗi câu chuyện thôi. Cái giá của sự tự do chính là mất đi cảm giác an toàn, cảm giác được bao bọc, chở, che.…
Mây mù trong tâm tôi quá lớn, lớn đến mất tôi chỉ muốn tự sát đi cho xong, nhưng biết làm sao đây tôi quá hèn nhát, hèn nhát đến mức mỗi lần nhìn người thân của mình bị ức hiếp tôi chỉ có thể câm nín. Tôi không có bất cứ điều gì ngụy biện cho sự hèn nhát của mình. Và tôi chấp nhận mình thua rồi, mất hết rồi không còn gì cả: tinh thần, tình cảm và sự mạnh mẽ trong tôi.…
Đây là fic đầu tay ạ! Tính cả thời gian lên ý tưởng lẫn viết bài mất tầm 1 ngày ạ! Mong rằng mấy chế sẽ đủ khiên nhẫn đọc hết fic này ạ! Vậy thôi ạ! Cảm ơn Ad nhìu nhìu luôn! E giới thiệu chút về nhân vật để mấy chế không bị loạn khi đọc fic này ạ! Mark (Dimsum): nhân vật tôi Jackson (Puppy, Wang): bạn max thân của Mark Yugyeom: Người Jackson thích (tình định của Mark tr Chap này) JB: Chưa xuất hiện Vì thích couple này nên viết trước, mà càng viết thì càng dài đến nổi mị không biết mình đang viết gì luôn!…
TÀNAuthor: Linh Pairing: WooGyu ,MyungGyu Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về auRatting: M, 18+Summary: Hai chữ “trả thù” đã ăn sâu vàotiềm thức anh khiến anh trở thành một con người đầy chất nham hiểm. “Tiền tài và quyền lực” chúng đang giúp đỡ anh hay hủy họai con người anh? Feedback please!!!!Nam WooHyun : chủ tịch tập đoàn âm nhạc Infinite , anh là một doanh nhân xuất thân từ tầng lớp hạ lưu.chỉ mới 24 tuổi đã nắm trong tay hàng loạt các giải thưởng về công nghệ điện tử, là một người không hề đơn giản.KimSungGyu : cậu sinh viên có giọng hát ngọt ngào, nuôi ước mơ trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Có thể làm tất cả để thực hiệnđược ước mơ của mình.Kim MyungSoo: giám đốc công ty giải trí Woollim, những gì hắn thích thì không thểkhông có, đặc biệt là Kim SungGyu. Hắn luôn có hứng thú với con người này.Chia tay trong nước mắt.Trong căn phòng tràn ngập mùi ám muội của trận lửa tì…
Đây là nhật ký trích dẫn những điều không muốn nói với những người quen. Đôi lúc con người nhỏ bé này chịu đựng không nỗi nên chỉ muốn viết ra đây cho thỏa nỗi muộn phiền. Và chúng có lẽ chỉ là những chuyện cỏn con với mọi người nhưng, với tôi chúng luôn là nỗi buồn trong lòng. Chỉ mong được bao dung và yêu thương hơn bây giờ.…