Tíc...tắc...tíc...tắc...Boong...Thời điểm 12h, cõi âm bắt đầu chạy - giờ thì đi đâu ? - đi tìm cô ấy Cô ấy là con của thần chết, sắc đẹp khiến lòng người mê mệt Ở địa phủ - cha ơi - hửm ?- họ tới rồi ...- CON SẼ RA ĐÓN HỌ NHÉ ? ...…
Chỉ là viết cho vui, hè không gì làm, như đã nói : mình chỉ viết cho vui thôi! Các bạn thấy không hay thì cmt, đừng chửi hay chọi gạch đá, nhà mình có rồi không muốn lấy thêm. Pass : VOTE níu thấy hay Cmt níu dở ( các cậu cứ nói thật nhe, mình ko buồn đâu) 😇😇😇😇😇😇…
Ngươi có hay không yêu qua như vậy 1 người. Hắn có ngươi thiếu niên thời điểm thưởng thức anh tuấn gương mặt với hoàn mỹ đường cong; hắn nguyện ý vì vừa nghe đã thấy vớ vẩn mà không bị người đã rõ mộng tưởng trả giá hết thảy.Có thể ngươi thiên nguyện ý như vậy, vẫn níu giữ hắn rất nhiều năm. Thẳng đến rất lâu rất lâu về sau, xuất hiện một con người khác. Hắn cam tâm tình nguyện giống lúc trước ngươi níu giữ hắn như thế níu giữ ngươi, phấn đấu quên mình vì ngươi vượt mọi chông gai, một nắng hai sương.…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
đam mỹ ngược"Vốn dĩ là của mình thì lại chẳng nhận raKhông phải là của mình thì lại tự ngộ nhậnThứ tình cảm không thuộc về mình thì cố chấp níu kéoThứ tình cảm thuộc về mình thì lại chẳng biết níu giữĐến lúc mất rồi thì mới nhận ra rằngHối hận cũng đã muộn rồi"…
"Ứng Trịnh Dương! Tên khốn nhà anh ! Bao giờ tôi mới có thể thoát khỏi tay anh đây !?"-Diệu Mẫn cau mày hét lớn"Nếu cô có bản lĩnh"- hắn nhếch môi"Đừng thách thức tôi !"- cô gằn giọng"Dải đất chữ S này nằm trong tay tôi ! Cô nên nhớ là thế ! Trốn chạy ư !? Bao lâu !?"- hắn mỉa mai"Đáng ghê tởm !"…
Dành cho những trái tim đang học cách kiên cường Đôi dòng Sau những tháng năm dốc kiệt vốn liếng yêu thương để dành cho một người, chúng ta chợt nhận ra, mình đã bỏ bê bản thân, đã không quan tâm đến cảm xúc của chính mình, đã tự làm mình thương tổn bấy lâu nay. Vậy nên, hãy dừng lại những chuỗi ngày hoang phí, dừng lại thứ tình cảm trao đi mà chưa một lần được đáp đền, hãy tự thương mình, tự chăm lo cho chính mình, trân quý chính mình. Duyên là của trời, hạnh phúc là tùy duyên. Đừng cố níu giữ những thứ đã không còn là của mình nữa! Tự thương mình sau những tháng năm thương người nhé!…
Giữa con nước lớn ròng, có người quen phóng túng lại học cách ở yên vì một ánh nhìn...-Lưu ý: .Futa.Có yếu tố phi logic.Mọi sự kiện trong tác phẩm đều không có thật.Không cover lại khi chưa có sự đồng ý của tác giảNếu có gì khiến các bạn khó chịu mong các bạn bỏ qua cho mình, cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc những dòng này.…
"Tình bạn hay tình yêu? Câu hỏi muôn thuở rồi, Hân không tốt, cô ta đã từng qua lại với xã hội đen, nên buông tay ra thì hơn."....."Ngọc, hãy rời bỏ cô ta đi thôi, em không nên níu kéo nữa."....."Haha....Cô ấy là Lê Lam Hân mà.... Là Lê Lam Hân mà.....mày đã làm gì rồi hả Tuấn?...."....."Ngọc.....sống....kho...khoẻ......"....P/s: Lần đầu viết oneshort nên có lẽ sẽ có hai chương hoặc một chương cực dài. Nhớ đừng đọc chùa nhá, votes và comment góp ý, và nói lên nhân vật bạn cảm thấy thương nhất là ai nhé.Bìa truyện: Des by @ _Dandelion_Team_Chính xác hơn người des là bạn Đậu ( @Aislinglienh ) trong team ấy. Nếu thấy bìa đẹp thì hãy sang Team bạn ý ủng hộ nha, đảm bảo sẽ không thất vọng đâu.…
Đây là một bản Pokémon đồng nhân tiểu thuyết! ! !Hoan nghênh đi tới chân thực Pokémon thế giới!Năm ngàn năm cổ quốc văn hóa bắt nguồn xa, dòng chảy dài, bên trong có vô số cường đại Pokémon chấn nhiếp một phương, tất cả tỏa sáng mấy trăm năm.Miếu Long Vương bên cạnh, Trevenant chi sâm phân chia tuyệt địa, nhập giả thập tử vô sinh, có cổ đại trái cây ngọt thơm giòn, chất chứa tạo hóa, nhưng không người có thể lấy.Ngàn năm đại mộ phía dưới, bách thắng chiến tướng Marowak ngủ say cùng đây, ý đồ phục sinh, lại bị một tay "Dê đến" đoạn tuyệt sinh lộ, kéo dài hơi tàn đến nay.Ngàn năm u linh, chức mộng đại yêu, quái chậu rửa mặt cắm, Will-O-Wisp đèn cung đình, địa cung sống quan tài, tử vong phiến đá. . .Phía dưới mặt đất, có rất nhiều làm cho người không tưởng tượng được đồ tốt.…
- Lăng Thần ! Tôi sẽ không yêu anh đâu, một tên ác ma giết người vô số, tội ác tày trời, liệu một người như vậy sẽ có một trái tim ấm áp thật lòng sao ? Tôi không tin ![...]- Tôi rất nhớ em hiện em đang ở đâu chứ, tôi đã lục tung cả thế giới này rồi nhưng vẫn không thể tìm thấy em, em thật sự cứ như vậy mà mãi mãi rời xa tôi sao ?[...]Ánh mặt trời chiếu phủ trên mặt biển tạo nên những hình ảnh lấp lánh như ngôi sao, bước chân ai kia đang tiến đến rất gần nhưng lại rất nhẹ nhàng tựa hồ như nâng niu, yêu thích loại vật báu vật quý giá, mà nói chính xác hơn người trước mặt còn quý giá hơn gấp ngàn vạn lần, chỉ là sợ họ lại chạy đi mất một lần nữa, tâm tình bản thân nhất định sẽ vì vậy mà thêm bấn loạn, khiến buớc chân kia vô thức nhẹ nhàng nhưng lại tiến đến rất nhanh. ...Chẳng phải một khi đã động tâm thì sẽ không thể rời đi được nữa sao ? Bản thân lại là một người chung tình còn chưa nói đến việc đã được gặp định mệnh của mình, vậy thì làm sao có thể buông tay chứ ?Hắn không vì địa vị một tay che trời mà cố ý muốn trói buộc cô. Nhưng lại vì yêu mà hắn phạm phải sai lầm đáng sợCô cũng không vì hắn là ác ma mà sợ hãi né tránh. Tình yêu hắn dành cho cô đã được 'tẩy rửa' hết sức sạch sẽ. Hắn không muốn người con gái đó bị vẩn đục bởi quá khứ không mấy tốt đẹp kia của hắn. Nên...hắn nguyện rút cạn hết sự tinh khiết còn xót lại của hắn mong một lần được cô yêu thương.Tình yêu của cô sẽ trao đi hay lại cố tình giấu kín trong tim. Cô sẽ dùng mọi cách cắt đi m…
-Có ai đó đã từng nói rằng tuổi thanh xuân cũng như mây trời, tuổi thanh xuân đến và đi rất nhanh, không một ai có thể níu giữ. Những thứ còn đọng lại là một miền nhung nhớ của hoang hoải. Thanh xuân đó chúng ta bên nhau.-Tình yêu tuổi học trò là những khoảnh khắc tuyệt vời nhất của cuộc đời, sự ngây ngô trong từng khuôn mặt, sự ngại ngùng trong từng ánh mắt đã làm nên sự đáng yêu và là dấu ấn khó phai cho đến tận cuối đời. Tình yêu học trò không cầu kì, phức tạp và không nhiều sự toan tính như những cuộc tình của người trưởng thành. Niềm vui đôi khi chỉ là đi học mỗi ngày để nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó.…
Sau khi kết thúc thể loại AllKook _ Yêu em mất rồi thì con au dễ thương cute này muốn tìm cảm hứng mới nên cho ra truyện dài tập Cánh hoa lặng lẽ rơi. Mong rằng các thím hãy ủng hộ cho ta nhé- Những cánh hoa rơi xuống tạo nên một khung cảnh cực kì huyền ảo. Cậu đứng đó lặng lẽ rơi nước mắt nhìn người con trai quay lưng bước đi nhưng chính bản thân chẳng thể là được gì, không dám níu kéo cũng chẳng thể lặng lẽ đi theo, chỉ biết đứng im nhìn người mình yêu suốt 8 năm trời khuất bóng sau những cánh hoa diệp anh đào. Thất vọng và chán chường cậu quyết định rời đi đến một thành phố mới bắt đầu lại cuộc sống khác._ Chuyện gì sẽ xảy ra mời mọi người đón đọc truyện của ta nhé Bút danh mới dành cho truyện mới : Tiểu Mộc Tỉ…