Thiên Đạo Là Lời Nói Dối
Thiên Đạo là lời nói dối. Luân hồi chỉ là nhà tù. Khi chân tướng thức tỉnh, Tam Giới sẽ run rẩy dưới gậy của kẻ nghịch thiên.…
Thiên Đạo là lời nói dối. Luân hồi chỉ là nhà tù. Khi chân tướng thức tỉnh, Tam Giới sẽ run rẩy dưới gậy của kẻ nghịch thiên.…
Nhật An Vỹ chỉ là một sinh viên bình thường cho đến ngày cậu bị buộc phải gánh trên vai vận mệnh mục ruỗng của gia tộc.Để đổi lấy sự tồn tại, cậu phải ký một giao ước không thể phá vỡ: kết hôn với Shimo, một con quỷ cổ đại, sinh vật đã giúp cho gia tộc của cậu thịnh vượng đến bây giờ.Lần đầu gặp nhau, An Vỹ chỉ thấy ở hắn sự gớm ghiếc, bóng tối và cái chết.Nhưng dần dần, dưới lớp vảy đen nhọn và ánh mắt đỏ ngầu như máu, cậu nhìn thấy thứ còn đáng sợ hơn: một trái tim cô độc, cháy bỏng, khao khát duy nhất về cậu.Hôn nhân này không chỉ là một sự trói buộc. Nó là ván bài giữa người và quỷ. Giữa sợ hãi và say đắm. Giữa khát vọng được yêu và nỗi đau bị chiếm đoạt.An Vỹ sẽ phản kháng, hay tự mình tan chảy trước ngọn lửa dịu dàng mang hình bóng quỷ dữ?Và liệu Shimo, sinh vật cổ xưa ấy, thực sự chỉ cần một giao kèo, hay đã từ lâu, hắn cần một điều duy nhất: một tình yêu không thể chạy trốn?"Hàng triệu năm qua, ta tồn tại chỉ vì em. Nếu phải thiêu rụi cả cõi linh hồn này để đổi lấy em... ta cũng nguyện tan biến, không một lời oán trách"…
đây không phải là một câu chuyện kể về tình yêu về ngôn tình lãng mạn đây là những câu chyện đời thường, những câu chuyện về những người xung quanh tôi đã tiếp xúc và đã gặp qua có những người rất bình thường nhưng cách sống của họ làm tôi thấy ngưỡng mộ, có những người về cách sống của họ làm tôi cảm thấy "à thật ra trong cuộc sống sẽ có người này người kia" Những lúc bế tắc có những người tìm thấy nguồn sáng của họ, cũng có những người lại cố gắng chịu đựng qua những cơn đau những ngày trống trãiVậy bạn là ai trong những người này Bạn có thể xem đây là một cuốn truyện hoặc là một cuộc đời của ai đó và bạn là người đi khám phá chúng, có thể khi đọc nó không hợp với bạn sẽ cảm thấy nhàm chán nhưng khi đọc xong một trang hay một chương hãy nhắm mắt lại và cảm nhận rằng mình đã từng trãi qua chưa.…
SE :)Nói trước cho khỏi buồn :)…
Câu truyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa hai chàng trai trẻ với đầy ước mơ và hoài bão…
Câu truyện giữa dì và cháu.Aria gặp SunShine lần đầu khi cô mười tám tuổi và đứa trẻ kia chỉ mới lên mười.Một ánh mắt lễ phép, trầm tĩnh đến lạ giữa khuôn mặt non nớt đã khiến trái tim Aria lặng đi một nhịp.Từ lúc ấy, cô biết mình đã có một rung động mà cô không nên có và cũng không dám giữ.Cô chọn cách rời đi, mang theo nỗi sợ hãi và chút cảm xúc đầu đời âm thầm.Bảy năm sau, cô trở về. SunShine đã mười bảy tuổi. Đã lớn, đã khác. Nhưng ánh mắt kia...vẫn y như ngày đầu tiên.Aria vẫn yêu em như thuở xưa, không hơn không kém...liệu họ có thể bên nhau không?…
Truyện xuất phát từ trí tưởng tượng, đã là tưởng tượng thì không có thật mong mọi người không suy nghĩ quá nhiều về truyện của mình, hi vọng sẽ tôn trọng nội dung lẫn nhân vật bên trong. Đừng dùng lời quá thô, kém văn minh vì mình rất dễ bị tổn thương ༼;'༎ຶ ༎ຶ༽…
VƯƠNG ĐỒ HỌA HUYẾTMỗi ngai vàng được xây nên từ máu - nhưng máu của ai, lại là điều không ai dám chắc.Giữa chốn hoàng cung rực rỡ ánh vàng, nơi tưởng chừng như mọi thứ đều an yên dưới một đế chế hưng thịnh - là những toan tính ngấm ngầm như sương khói. Khi một quý phi tuyệt sắc lặng lẽ nắm lấy từng mạch quyền lực, và một tể tướng tài ba bắt đầu nghiêng mình về phía bóng tối, triều chính dần rạn nứt trong im lặng.Một đêm, một chén rượu đổi cả vận mệnh giang sơn. Một lời thì thầm sau rèm đẩy cả hậu cung vào vực thẳm. Và rồi, kẻ đứng trên ngai vàng cũng không còn chắc ai là bạn, ai là thù.Đằng sau gấm vóc và lễ nghi là mưu hại.Đằng sau sắc đẹp là tham vọng.Và đằng sau lòng trung thành... có thể là phản trắc.Liệu ánh sáng có đủ soi rọi giữa vầng mây đen quyền lực?Hay rồi vương đồ chỉ là một bức tranh được vẽ bằng máu của chính nghĩa?…
Tên truyện: Trần Tâm Bất DiệtTrung Sơn mù sương.Một phàm nhân đứng trên vách núi.Sau lưng là truyền thừa vô tình đã sai.Trước mặt là con đường không ai từng đi.Hắn không có linh căn.Không có sư môn.Chỉ có một thân thể đang bị sinh tử rèn luyện từng bước.Nếu tu tiên phải quên hết -thì hắn thà không thành tiên…
Cảm xúc tới, ngẫu hứng đề câu thơ.Tâm tình nổi, nặng nề hạ dòng văn.Lòng dậy sóng, đôi ba lời tâm sự.Chiêm nghiệm đời, ung dung họa tiếng ca.Như một cuốn nhật ký, ghi lại những lúc tâm hồn xao động, tâm trạng ngổn ngang... Đơn giản nhất, cũng chân thật nhất.Rye1712…
cuộc đời chỉ đến thế thôi.cậu hãm lồn thì cậu chết.…
Anh là một người ôn nhu anh tuấn, cấp trên chín chắn ổn trọng, cậu là ánh mặt trời khả ái, cấp dưới đối xử với mọi người ôn hòa.Ba năm trước trong một lần vô tình gặp nhau, anh cho cậu một cơ hội công tác, cậu đã trở thành trợ lý đắc lực cho anh. Không biết là lúc ban đầu vừa gặp đã yêu? Hay là sau đó lâu ngày sinh tình...Biết rất rõ là không nên, biết rất rõ là không thể, nhưng vẫn cố chấp chìm sâu vào đầm lầy, vô pháp thoát khỏi lưới tình rộng lớn."Em sẽ hối hận chứ?""Còn nhớ lúc đó anh nói với em là thực thích, câu trả lời của em chính là lời hứa đó của anh!"Thế nhưng lúc hai người yêu nhau đến thiên hoang địa lão, một màn âm mưu yên lặng tiếp cận... Chia lìa ba năm... Gặp lại nhau lần nữa, cậu đã nhanh chóng biến thành cấp trên của anh.Nam hài nguyên bản đáng yêu đã không còn tồn tại, đứng trước mặt anh là một người lãnh huyết vô tình, cấp trên tàn bạo vô tâm.Cậu sẽ lại yêu anh như lúc ban đầu? Hay là gặp mặt rồi lại lần nữa rời đi? Anh sẽ không từ thủ đoạn, trả bất cứ giá nào để khiến cậu trở về yêu anh như lúc trước?"Chúng ta kết hôn đi! Thực xin lỗi, em vẫn chưa chuẩn bị nhẫn.""Không quan trọng, anh có..."Mười ngón tay đan xen, đem lờ thề kia vĩnh viễn không thay đổi."Đồng cam cộng khổ, không rời nửa bước!"…