It's the end of spring, and Seungmin (Persephone) returns to Minho (Hades)----Title: lilies and firefliesAuthor: yangandfreeOriginal work: Link in PermissionAll credits to the author and original work.Bản trans đã được sự cho phép của tác giả----Bản trans có một số (nhiều) đoạn không khớp với bản chính. Một phần vì mình bí cách dịch, một phần vì mình muốn cho câu từ được lưu loát hơn (muốn bịa cho soft hơn).Nếu có ai đọc, mong mọi người sẽ thích :)…
☆ "Cửa bị đạp bay và JJay xông vào phòng, bật đại một cái đèn chỉ để chứng kiến Fuaiz đang quằn quại, đau đớn, tổn thương, sợ hãi ngồi bó gối và co lại thành một mớ hỗn độn trên giường em."☆ Rất tự hào được tuyên bố rằng đây là quả fanfiction đầu tiên trên đời của cặp này! Thấy hai bé này có tương lai cực xán lạn luôn í, độ nhận diện đảm bảo tăng mạnh sau khi DFF công chiếu. Lội quài chưa thấy tồn tại fic nào của hai bé nên toi đã làm một quả. ☆ Cho một comment một sao để otp bạn mãi riu~☆ Recommend bài hát mình đã dán link vào nha. Nhạc hay, verse hạp nội dung.☆ Mình có dịch fic này sang tiếng Anh, hoan hỉ đón qua đọc ver đó nhaa.…
con sói của jeongguk đen tuyền như sắc lông của loài quạ, jimin lại trắng xoá như những hạt tuyết tinh khôi. khí chất của jeongguk sáng ngời như vầng dương, jimin lại nhợt nhạt khi phải ở dưới nắng quá lâu. bản dạng của cả hai là một cặp bài đối nghịch, lõi sói định mệnh của họ - một tổ hợp ngang trái, nhưng những bông hoa dại vẫn bung nở dưới ánh mặt trời, và tình yêu của jimin vẫn nảy nở trên những khác biệt của họ.cho đến một ngày, một sự việc bất ngờ kéo đến, và jimin bị buộc phải nhìn nhận lại rằng liệu mình có đang ngộ nhận giữa sự chấp nhận của jeongguk đối với việc định mệnh đã cột hai người họ vào nhau với tình yêu hay không.jeongguk không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chứng minh cho người kia rằng anh đã sai, và dẫu rằng cậu có thể không biết nói năng sao cho khéo léo, thì bù lại sức bền của cậu chưa thua kém ai bao giờ.-----Author: nimy (ao3).Pairing: kookmin.Link for the original work is on the intro.Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác.…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…
vài dòng tâm sự của những ngày lạc lõng vô định, buồn vui chẳng rõ.có khi trời âm u, nhưng trong lòng vui vẻ, phía sau tầng mây tự ló tia nắng.cũng có khi trời nắng, nhưng tâm trạng lại ảm đạm, đến độ, nhuộm xám cả bầu trời.…
Chính là người phụ nữ ấy . Là người đã khiến vị thám tử lừng lẫy của đất London này phải chấp nhận đã thua cuộc , chấp nhận rằng mình đã thất bại thảm hại dưới tay của một người phụ nữ ...Và giờ đây , người phụ nữ khiến Holmes ngày đêm thao thức ấy lại đang đứng trước mặt anh ... với một bộ dáng say mèm?*Nhưng nếu người phụ nữ đó không phải Irene thì anh có hành động như vậy không ?Holmes cũng không rõ nữa ,nhưng nếu là một người khác .. có lẽ là anh sẽ không cho phép họ bước một bước nào vào phòng ngủ của mình ...Vì người đó là Irene sao ?Vì cô là ngoại lệ sao ?***Tình yêu ?Với một con người cho rằng tình yêu là một thứ vô cùng cảm tính , một người đã từng phát ngôn rằng sẽ không bao giờ ca ngợi hay tán dương về tình yêu vì khi đặt cạnh nó với những suy luận thực tế thì nó hoàn toàn đối lâp như anh sao ?Liệu anh có thật sự cảm nhận được tình yêu không ?* Anh đã bắt đầu tự hỏi liệu mình có thật sự cảm nhận được tình yêu hay không. Lúc nào lí trí cũng sẽ tự nhận định rằng đó là một điều viễn vông , sẽ không bao giờ xảy ra . Nhưng trái tim của anh ..... Trái tim của anh đau quá !***Một cuộc phiêu lưu mà sẽ thay đổi cuộc sống của cả hai...... mãi mãi ... !…
Cách biệt hai mươi năm, khi gặp lại thì đều hiểu lầm nhau.Em nghĩ anh đã thành gia lập thất.Anh nghĩ em đã mất tình cảm với mình.Khi cả hai nhận ra tình cảm của nhauAnh từ một chủ tịch lạnh lùng thành ấm áp.Em từ một tổng giám đốc khôn khéo ở bên anh lại dễ thương mọi mặt.Một câu chuyện tình ngọt ngào, xen lẫn hương vị chua chát của tình yêu thì kết quả sẽ như thế nào?- Các bạn đọc và bình chọn cho từng chương truyện giúp mình nhé. Cảm ơn! -…
"Thật ra thì, thua trận có khi lại là lựa chọn tốt hơn cái việc này."Mark phải cưới Donghyuck để cứu lấy vương quốc của mình, nhưng hắn vẫn luôn tự hỏi rằng ai sẽ cứu lấy hắn khỏi chồng mình, hoặc ai sẽ cứu lấy chồng hắn khỏi bản thân hắn nữa.Author: Aprilclash (Pududoll)Translator: undertsBeta: @angphongOriginal Link: https://archiveofourown.org/works/19001992/chapters/45123763?view_adult=trueBản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi đây.At first I'd like to thanks Aprilclash for her hardworking. Thank you for giving me the chance to translate this work of art. Bạn nào có thể thì hãy kudos cho tác giả ở tác phẩm gốc nha ❤️❤️❤️…
link truyện: https://archiveofourown.org/works/11295669link author: https://archiveofourown.org/users/sinkingmyships/pseuds/sinkingmyshipstruyện dịch đã có sự đồng ý từ tác giả. vui lòng không mang truyện đi nơi khác.…
Hi, đây là truyện sưu tầm thôi, không phải ta viết đâu nhưng thấy hay nên up lên cho mí nàng xem nè !!! ;))Nguồn : Mật Ngữ 12 Chòm SaoAuthor : Petran97 - Judyngoc97 ~ Ari Ngốc ~…