Xuân Hạ Dĩ Tường
Phần này sẽ được hoàn thiện sau khi mình hoàn thành chính truyện…
Phần này sẽ được hoàn thiện sau khi mình hoàn thành chính truyện…
Nhật ký về những suy nghĩ thầm kín, tâm tư bản thân của cậu nhóc Ronan, một thiếu niên 17 tuổi. Nhật ký này là những thứ đời thường xoay quanh cuộc sống của cậu.…
Giữa lòng đại dương rộng lớn...Có một chú cá voi cô đơn nho nhỏ khẽ thầm thìNó biết, cho dù có hét to tới cỡ nào cũng không thế tới tai bất kì ai...Thứ đáp lại nó chỉ là đại dương sâu thẳm vô tìnhCho nên, nó im lặngCho nên, nó thẽ thọt hát bài ca của chính mìnhBởi nó - một chú cá voi - là sinh vật cô độc nhất thế gian.…
Dịch nối tiếp, ai muốn đọc từ chap đầu đến chap 88 thì mng có thế đọc ở link WordPress mình để ⬇️ : https://dreamhouse2255.wordpress.com/2020/10/20/edit-ongoing-tin-tuc-to-cua-ta-co-doc-nhat-ho-nhiet-thuy/…
Bạn bao nhiêu tuổi? Bạn có thể khẳng định bạn không bao giờ cô đơn? Có thể bạn có nhưng tôi thì không. Mối tình đâu của tôi không quá dài nhưng khi kết thúc cũng đủ làm tôi điên dại. Điên dại với nỗi cô đơn, chir có mình ta nơi thành phố xa hoa. Điên dại với nỗi nhớ...của một thời tuổi trẻ. Và rồi tôi chợt nhận ra, hãy bình tĩnh mà đối mặt bởi vì...sau cùng cũng chỉ có mình tôi mà thôi! Mình tôi tập quen với việc không có người ở bên.....P/s: Các bạn hãy cân nhắc trước khi đọc vì chuyện mình viết sẽ rất buồn, giằng xé nội tâm.…
Chào mừng bạn đến với ngôi nhà của nỗi buồn. Cuộc sống có lắm điều phải buồn và có những nỗi buồn không thể nói thành lời. Hãy đến đây cùng đọc cùng ngẫm và cùng để nỗi buồn vơi đi.Nguồn ảnh bìa: Hình ảnh được cung cấp bởi Free-Photos từ Pixabay.…
Một sự kể lể của bản thân tớ với các cậu. Những chuyện hàng ngày của tớ thì tớ sẽ đăng lên đây cho mọi người đọc và cảm nhận xem có ai giống tớ không nha…
"Em nhớ anh!" là những dòng tâm trạng tác giả về mối tình không mấy vui vẻ của bản thân. Mọi người đọc và góp ý ạ.Nếu thấy hay mọi người hãy ấn biểu tượng ⭐ để mình có thêm động lực viết tiếp nhé.Cảm ơn các bạn!…
Bạn thấy mình lạc giữa vô minh.Vô minh, bạn không rõ ai đã tìm ra khái niệm này, nhưng khi bạn đọc được nó từ thơ Zelda, bạn chợt hiểu. À thì ra đó là nơi tuổi trẻ mình đang chôn vùi.Đứng giữa miền miên viễn, tay với không ra khỏi tàn đêm, khung cửa chẳng thể ngăn nổi gió luồng... chỉ những cô độc, và tiếng gào thét thất thanh của đôi bán cầu não.…
Có thể là hiện đại và lịch sử nhưng liên quan tới bộ đội đừng hỏi gì nữa có thể hỏi những thứ mấy cậu chưa hiểuLịch sử có thể bn chưa biết hoặc thầy cô chưa nóiCre:dòng máu Việt…
"Đây là câu chuyện của những con người cô độc giữa cuộc đời như ngọn cây kia"…
Đợi chờ có lẽ là hạnh phúc.Dù trên thế giới có bao nhiêu người nhưng tôi vẫn thấy mình cô đơn.Không còn giả tạo ta sẽ được gì?Giờ còn lại gì trong tiềm thức? Chỉ còn đây những kí ức vô hồn...*CHÚ Ý: Đây là những cảm hứng ngẫu nhiên nên viết thành truyện nếu có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo. KHông đạo nhái dưới mọi hình thức, có muốn mang đi nhớ phải thông báo CHI TIẾT cho tớ biết và nhớ GHI NGUỒN đó. Không là tớ buồn đó mà tớ buồn thì sẽ đi ám kẻ làm tớ buồn đó!!! Chút chia sẻ vậy thôi.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…