1,126 Truyện
Hoa phượng tháng năm

Hoa phượng tháng năm

26 7 2

Tôi chạy tới ôm chầm lấy Minh , khiến anh ngây người ra . Phải mất một lúc anh mới cảm nhận được gì đó , anh cất tiếng lên hỏi tôi bằng giọng dịu dàng cộng với ba phần nuông chiều bảy phần cưng chiều trong lời nói:-sao thế?ai lại bắt nạt bé Cải của anh à?hửm? Bằng cách nào mà anh có thế dễ dàng biết được hay thậm chí là nhận ra mọi thứ vậy nhỉ? à vì anh giỏi mà... vừa giỏi vừa thông minh còn rất hoàn hảo nữa. Minh giống như ánh mặt trời chiếu sáng cuộc đời tăm tối của tôi, mà tôi lại giống như hạt cát ở giữa cái sa mạc bao là rộng lớn... người cao quý như anh mà lại hạ mình chỉ để yêu tôi được nhỉ?. Những suy nghĩ ấy làm tâm trạng tôi càng tồi tệ hơn. Không kìm được nước mắt , tôi oà lên khóc . Minh giật mình , vì đây là lần đầu tôi oà lên khóc nức nở trước mặt anh.Anh nhỏ nhẹ trấn an tinh thần tôi ,cùng với giọng nói trầm ấm -bé yêu của anh ơi,sao lại khóc rồi?nói anh nghe ai bắt nạt em? Đâu ngẩng mặt lên anh xem mặt bé Cải của anh nào. giọng anh như dỗ một đứa bé, à tôi cũng là em bé của anh mà. Nhưng vì anh cứ dỗ dành tôi mãi cùng với mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc của anh nên tâm trạng tôi đã vui hơn rất nhiều. Sau đó, tôi đã nhận ra được rằng mặt trời này là của tôi, cũng chỉ chiếu sáng cho mình Cải thôii.Và: Phương Anh lại yêu Minh Nhật nhiều hơn rồi!!!!21/3/2024…

Nắng Ấm Trong Tim

Nắng Ấm Trong Tim

10 2 1

"Anh ơi"Thanh Miên ngước mắt lên, bàn tay níu nhẹ một góc vạt áo của người con trai cao lớn trước mắt, ánh mắt nó như phảng phất qua chút nỗi u uất mãi chẳng nói nên lời. Môi nó khẽ mấp máy, rõ ràng là chẳng đủ dũng cảm để nói lời từ biệt với tình yêu của cả một thời thanh xuân bình lặng của mình. Khóe mắt ửng hồng lên vì cố gắng kiềm nước mắt, giọng nó run run nhưng môi lại nặn lên một nụ cười, dầy gượng gạo.Người mà nó thương yêu suốt năm dài tháng rộng, người mà nó động lòng từ những ngày non trẻ nhất của cuộc đời cuối cùng cũng có một tình yêu phù hợp sánh bước bên tay, hứa hẹn cùng nhau bước qua trang mới của cuộc đời rực rỡ kia.Mùa hè năm ấy nắng gắt lắm, chẳng dịu dàng chút nào.Đỗ Thanh Miên cũng phải tạm biệt với tình yêu đã theo mình suốt tháng ngày học trò." Chúc anh tốt nghiệp vui vẻ"Nó nguyện cho tháng năm sau này của anh, thuận buồm xuôi gió, mưa thuận gió hòa, không mong anh phải chịu quá nhiều vấp ngã để trưởng thành, chỉ mong anh bình an. Nếu có thể, Thanh Miên mong rằng có thể tặng cho anh hết thảy may mắn trong cuộc đời của mình. Anh có nhiều ước mơ, anh có nhiều đích đến, anh có cả một tương lai hứa hẹn nhưng lại đầy trông gai.Còn với Đỗ Thanh Miên, chỉ duy có mộtƯớc mơ của nó chính là Ninh Đắc Nhật Nam.…

Drakos Doom : Dragonica The Begin

Drakos Doom : Dragonica The Begin

1 0 1

ở thế giới Dragonica ( tựa game dragonica ) nơi thống trị của các loài rồng cổ đại thực thể vũ trụ và không gian ! Nơi vũ trụ xa xôi hàng cực tỉ năm về trước thuở vũ trụ , mọi thứ vừa khai sinh ra . các thực thể vũ trụ sức mạnh to lớn với hình dáng của các loài rồng đã xảy chiến tranh . thiệt hại phá hủy hàng tỉ hành tinh và muôn số sự kiện không cân đo đếm được . Light Dragon , 1 thực thể mang hình dáng rồng ánh sáng đã chấm dứt và tiêu diệt hầu hết các thực thể khác để đem lại sức sống và không đảo lộn cho mọi đại diện của các hành tinh khác . Wolftyla END , kẻ chống đối mạnh nhất đại diện cho bóng tối . cuộc vật lộn giữa 2 thực thể đại diện cho Ánh sáng và bóng tối tiếp tục đến khi cả 2 đều tổn thất mọi thứ, wolftyla trọng thương .Wolftyla đã chạy đến hành Tinh Dragonica ( 1 trong những hành tinh sơ khai và to lớn ) và vô tình nhập Hoàng Tử Của Vương Quốc , Drakos D Pari(3 tuổi).vì sức mạnh quá lớn nên hoàng hậu và vị vua đã bảo vệ khỏi sự bùng phát của thực thể khổng lồ bên trong con trai mình , 2 người đã hi sinh. vương quốc trị vì bởi Người chị của hoàng tử , Drakos D Paris và bên trong cô bao gồm cũng có sức mạnh của loài rồng cổ đại Edga ( thua xa thực thể vũ trụ như wolftyla hay Light ) . cuộc sống của pari khổ cực và áp lực vì bị mọi người ghét sợ thậm chí cả chị gái vì khi cậu trưởng thành lúc 18 tuổi , ngôi vua sẽ thuộc về cậu !hãy đón xem nhé ;) truyện sẽ viết cũng như lịch update sau 5/5/2021…

Góc Lãng Mạn Thành Phố

Góc Lãng Mạn Thành Phố

19 0 24

Um, tất cả những địa điểm trong truyện đều có thật, nhưng câu chuyện thì đều là hư cấu và tưởng tượng. Có thể nhiều bạn sẽ không thích kiểu chữa lành kiểu khô khan như thế này những mong mọi người yêu thương câu chuyện của tui ạ.Tui cũng mới viết thôi nên mọi người thấy thú vị thì ủng hộ tui nha❤️❤️❤️…

My Artbook :v

My Artbook :v

122,432 13,270 97

Những bức tranh xấu kinh dị hợm mà mị vẽ :v…

Nàng công chúa nhỏ

Nàng công chúa nhỏ

1 0 2

Trong cuốn tiểu thuyết tuyệt vời "A Little Princess" của Frances Hodgson Burnett, tác giả đã khắc họa một thế giới kỳ diệu với những tầng tầng mật mật của cảm xúc và cuộc sống. Trải qua cánh cửa thời gian, từ năm 1905 đến tận ngày nay, câu chuyện về cô bé Sara Crewe vẫn đốn tim hàng triệu trái tim trẻ thơ.Sara - ngọn nắng lấp lánh trong trường nội trú ở London, nơi cô sống như một công chúa nhỏ. Cuộc sống đầy ắp bạn bè và lối sống xa hoa đã tạo nên thế giới riêng biệt của cô, thế giới mà tài năng và lòng tốt luôn tỏa sáng. Nhưng đời không ngừng thay đổi, và cơn bão bất ngờ mang theo cảm xúc xúc phạm. Cha mất, cô bị từ bỏ, chỉ còn lại căn phòng nhỏ và công việc của người giúp việc.Nhưng đây không phải là câu chuyện về sự thất bại. Nét tích cách của Sara không thể bị quẳng vào bóng tối. Một tinh thần không ngừng phai mờ nở rộ, tỏa sáng qua gương mặt mỏng manh. Sara tiếp tục ấp ủ niềm tin, vươn lên từ khó khăn và thách thức. Bàn tay vàng của tình người và lòng dũng cảm dẫn lối cho cô, giữ cho niềm tin vượt qua bóng đen không ngừng cháy sáng.Câu chuyện trong "A Little Princess" không chỉ là về cuộc sống của Sara, mà còn là về những giá trị vĩnh cửu như lòng tốt, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất. Qua những gian nan, những khó khăn, cô bé đã dạy chúng ta rằng niềm tin và lòng nhân ái có thể đánh thức trái tim đọng bùn, biến nó thành một viên ngọc quý.Câu chuyện của Sara đã vươn ra khỏi từng trang sách, trở thành nguồn cảm hứng cho biết bao thế hệ trẻ thơ. Bản nguyên thủy hay phiên bản điện ảnh, tất cả đều gi…

Đào mai Lê

Đào mai Lê

129 6 2

Chiếc váy dài trắng dài ngang mắt cá chân, mái tóc dài xoã qua vai. Dịu dàng, thông minh, xinh đẹp phải là tôi - Đào Mai Xuân. Đẩy nhẹ cánh cửa tôi bước vào lớp trung tâm tiếng anh CEO. Trước ánh mắt ghen tị của lũ con gái và sự "đánh giá" bởi hầu hết lũ con trai, tôi chẳng quan tâm vì tôi đến đây là vì cậu ta - người con trai vừa gần gũi vừa xa lạ cuối góc lớp - Lê Duy Khanh. Tôi giới thiệu bản thân bằng một nụ cười và từ từ bước xuống cuối lớp nơi Khanh ngồi. *Cạch* tôi đặt trước mặt Khanh ly trà đào, tôi cười nói:- Cho Khanh nè Bấy giờ, Khanh mới thôi nhìn tập đề ielts mà nâng cặp mắt qua lớp kính cận khó hiểu nhìn tôi.Tôi bật cười nói:- Uống đi. Trà đào ĐML cậu thích mà.Khanh nhìn tôi kiểu *ụa ai đây?*- Uống đi Xuân không bắt Khanh bao lại Xuân đâu....Xuân đâu có cần. Xuân cần Khanh cơ. Tôi nói rất tỉnh, âm lượng không to không nhỏ nhưng đủ để Khanh nghe thấy. Khanh thoáng bất ngờ Khanh hiểu có lẽ vậy. Khanh lại lần nữa bày ra bộ mặt khó hiểu tuỳ nhưng tôi biết nó đến rồi.Lê Duy Khanh - người con trai đầu tiên dám block tôi mày tới số ròi pé.-----------------------------16:00 ngày 21/11/2022By Hurtsh✨✨@Cảnh báo có chửi tục nha nhưng mà cũng không quá tục tĩu lắm đâu…

Hương Linh Lan

Hương Linh Lan

74 13 10

"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…

HỌC VIỆN EC

HỌC VIỆN EC

3 0 1

HỌC VIỆN EC"Giá trị của bạn là giá tiền của bạn."🏛️ VỀ HỌC VIỆN ECMột ngôi trường đại học tư thục biệt lập nằm ở ngoại thành Hà Nội - nơi tiền mặt không tồn tại. Mọi hoạt động sống, học tập, giao dịch đều quy về một đơn vị duy nhất: EC - Electronic Currency.Sinh viên được phân vào sáu Tier, từ D đến S+, dựa trên đánh giá tổng hợp ba năm cấp ba. Tier của mày quyết định mày ngủ ở đâu, ăn gì, được bước vào khu vực nào - và quan trọng nhất, mày đáng giá bao nhiêu trong mắt hệ thống.Trường vận hành theo ba luật lõi:Luật chữ là tối thượng.Thông tin là hàng hóa.Tự do trong khuôn khổ.Không có đúng sai. Chỉ có ai đọc kỹ hơn, ai tìm ra kẽ hở.👤 NHÂN VẬT CHÍNHTề Nguyên - mười tám tuổi, quê Yên Bái, Tier D.Ngồi cuối lớp 4-A. Không thành tích, không ngoại khóa, không có gì đặc biệt. Trên giấy, nó chỉ là một trong bốn mươi bảy tân sinh viên đang cố gắng sống sót qua tuần đầu tiên ở một ngôi trường mà nó không hiểu hết.Ít nhất, đó là những gì người khác nhìn thấy.⚔️ CÂU CHUYỆNChưa đầy một tuần sau khi nhập học, Học Viện EC ném bốn mươi bảy đứa lớp 4-A vào bài khảo hạch đầu tiên: "Dòng Chảy Tử Thần" - năm ngày, năm trăm nghìn EC vốn, mỗi ngày bị trừ thuế tám mươi nghìn. Ai cạn ví - bị loại.Ai leo top - được tưởng thưởng.Các liên minh mọc lên trong đêm. Tiền bắt đầu chảy. Tin đồn, phản bội, mua chuộc - tất cả đều hợp pháp, miễn là mày không bị bắt vi phạm luật chữ.Và trong lúc cả lớp lao vào đấu nhau bằng những nước cờ rõ ràng nhất - có một người đã đọc ra thứ mà không ai khác…

An Hạ

An Hạ

1 0 5

Sau khi bố mẹ qua đời từ sớm, Trần An Hạ sống cùng bà ngoại và lớn lên trong một thị trấn nhỏ. Một ngày nọ, hai bà cháu quyết định chuyển đến Hà Nội để bắt đầu cuộc sống mới. Với An Hạ, đó không chỉ là một sự thay đổi nơi ở, mà còn là bước ngoặt của tuổi thanh xuân. Tại ngôi trường cấp ba mới, An Hạ gặp Nguyễn Hoàng Gia Phúc - cậu bạn hàng xóm lạnh lùng, ít nói nhưng lại nổi tiếng là học sinh giỏi nhất trường. Bề ngoài bình tĩnh và xa cách của Gia Phúc khiến nhiều người khó tiếp cận, nhưng phía sau đó dường như là một thế giới nội tâm mà không ai thật sự hiểu. May mắn thay, An Hạ nhanh chóng kết bạn với Phạm Trần Khánh Linh, cô gái hoạt bát và đầy năng lượng. Tình bạn của họ khiến những ngày tháng ở ngôi trường mới trở nên ấm áp hơn. Bên cạnh đó còn có Trương Hạo Thiên - bạn thân của Gia Phúc, một chàng trai vui vẻ nhưng lại âm thầm dành tình cảm cho Khánh Linh. Từ những buổi học bình thường, những lần chạm mặt vô tình cho đến những bí mật dần được hé lộ, cuộc sống của bốn người trẻ bắt đầu đan xen với nhau. Trong những năm tháng thanh xuân đầy mơ mộng ấy, họ cùng trải qua tình bạn, tình yêu đầu đời, những hiểu lầm, tổn thương và cả sự trưởng thành. Giữa nhịp sống của Hà Nội - nơi mùa thu có mùi hoa sữa và những con đường phủ đầy lá vàng - câu chuyện của họ bắt đầu viết nên một ký ức đẹp đẽ mà sau này khi nhớ lại, ai cũng sẽ mỉm cười.Bởi vì... " Thanh xuân đôi khi không cần điều gì quá lớn lao, chỉ cần có những người quan trọng cùng đi qua những năm tháng ấy".…

Hừng đông

Hừng đông

443 42 4

"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…

NƠI TA CHỜ EM

NƠI TA CHỜ EM

101 1 7

"Lần này... đến lượt tôi theo đuổi lại Huy, có được không? Dù Huy có cho phép hay không thì khi nào Huy có đối tượng nhất định phải nói cho tôi biết nhé!!!"Tôi cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hun hút của Huy. Dù đã luyện tập câu này trước gương hàng chục lần, tưởng tượng ra đủ mọi biểu cảm của cậu sau khi nghe tôi nói, thì giờ đây tim tôi vẫn đập loạn xạ, adrenaline tăng vọt. Những vết móng hằn sâu vào lòng bàn tay do siết quá chặt cũng không thể giúp tôi bình tĩnh hơn.Một phút...Hai phút...Ôi Huy ơi! Sao bạn lại để con gái nhà người ta chờ lâu thế chứ? Nhưng không sao, chỉ cần bạn còn đứng đây, là tôi vẫn còn hy vọng đấy thôi. Đợi bạn cả đời tôi cũng đợi được cơ mà... huống chi chỉ vài phút.Hít vào thật sâu, thở ra thật chậm nào Thư ơi! George Sand đã từng nói: "Trong tình yêu, chỉ có một điều hạnh phúc hơn được yêu, đó là được yêu lại.", phải rồi... mình chỉ đang chờ điều đó thôi mà!Ngay khi mắt tôi bắt đầu cay xè, giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên: "Sao lại tự làm hại bản thân như thế? Da tay sắp rách ra rồi kìa. Nếu tôi không nhìn thấy thì Thư định siết đến máu chảy ròng ròng luôn à?"Vừa nói, Huy vừa kéo tay tôi lại, nhẹ nhàng tách từng ngón tay đang siết chặt. Cậu có vẻ cuống lên, lục vội trong ba lô được miếng Urgo, cẩn thận dán lên lòng bàn tay đang rướm máu của tôi."Huy trả lời tôi trước được không? Tôi sợ tôi nhồi máu cơ tim ở đây mất."…

[Oneshot] Hậu duệ cuối cùng của Lythia

[Oneshot] Hậu duệ cuối cùng của Lythia

70 9 1

Có lẽ chẳng ai mà ngờ được rằng từ hàng ngàn năm nay, vẫn luôn tồn tại những sinh vật chỉ mang một nửa dòng máu của con người, nhởn nhơ sống trà trộn trong xã hội.Tại sao những người bình thường như chúng ta lại phải bàn đến những sinh vật ấy ư? Bởi theo những nhân chứng thực tế cho biết, chúng vô cùng nguy hiểm đối với thế giới loài người. Cứ mỗi khi màn đêm bao trùm không gian tĩnh lặng, những sinh vật ấy- một bầy sói khát máu lại lặng lẽ nhấm nháp bữa tối của mình. À không, ''lặng lẽ'' chắc chắn là một từ quá nhẹ nhàng để nói về thói quen săn mồi của chúng. Chắc chắn rằng bạn sẽ không bao giờ muốn được tận mắt chứng kiến cảnh ấy đâu. Vì nếu một ngày nào đó hoàn cảnh đưa đẩy bạn phải chứng kiến, thì hẳn là bạn còn rất may mắn mới quay trở lại để kể cho chúng tôi nghe chi tiết sự việc.Những sinh vật như chúng không bao giờ có thể sống một cuộc sống như một người bình thường, một phần là vì chúng không hề muốn thế. Riêng Dilys, khác hẳn với chúng, cô căm hận thân phận thật sự của mình. Mười sáu năm sống và cảm nhận cuộc đời, hoàn toàn không có bất kì khác biệt nào so với bạn bè đồng trang lứa, vậy mà giờ đây, cô được cho biết rằng mình vốn không phải con người, cuộc sống bị ràng buộc bởi phần linh hồn của một con sói máu lạnh. Con đường trước mắt cô bỗng chốc thu lại chỉ vỏn vẹn hai lựa chọn: Hoặc là giết, hoặc là bị giết? ___________________________________________________________________________❀ Tác phẩm đã được đăng tại event ''Đêm cổ tích huy hoàng''- Tiramisu Team Đây là onesh…

Kem Việt Quất

Kem Việt Quất

9 1 8

Gia đình hai người vốn đã quen biết nhau từ rất lâu, vì thế cô và anh gần như lớn lên bên cạnh nhau từ thuở còn bé xíu, khi mọi thứ còn trong veo và vô tư. Từ những ngày chưa kịp hiểu chuyện, anh đã quen với việc ghé qua nhà cô mỗi sáng, đứng chờ trước cổng rồi chở cô đến trường. Những năm cấp 1, đó là chiếc xe đạp cũ kẽo kẹt, anh đạp chậm rãi, còn cô ngồi phía sau, chân lơ lửng, tay bám chặt lưng anh, tiếng cười vang lên trên con đường làng quen thuộc.Lớn hơn một chút, lên cấp 2, chiếc xe đạp điện thay thế cho chiếc xe đạp ngày xưa. có hai đứa trẻ dần trưởng thành hơn. Gió lùa qua mái tóc, qua vai áo, cô ngồi sau lưng anh, lặng lẽ nhìn bóng dáng quen thuộc phía trước mà không hiểu vì sao lại thấy an tâm đến thế. Họ không học chung lớp, nhưng dường như điều đó chẳng hề tạo ra khoảng cách. Mỗi giờ ra chơi, mỗi lần xuống sân trường, người ta vẫn thường thấy cô và anh sánh bước cùng nhau, hoặc đi chung trong một nhóm bạn thân, nhưng lúc nào cũng ở gần nhau. Rồi những lời xì xào về cô và anh bắt đầu xuất hiện, nhẹ nhàng mà dai dẳng Cô nghe, chỉ cười cho qua, xem đó như một điều hiển nhiên, như thể sự hiện diện của anh bên cạnh mình vốn dĩ là điều tự nhiên nhất trên đời.Đến khi bước vào cấp 3, anh đã có xe máy. Mỗi buổi sáng, anh đứng trước cổng nhà, đội mũ bảo hiểm cho cô trước rồi mới nổ máy. Tiếng xe vang lên, con đường quen thuộc lại mở ra, chỉ khác là tim cô thỉnh thoảng khẽ rung lên những nhịp rất lạ. Từ khi lên lớp 8, giữa những ngày tháng đầy gió và nắng, cô mới chợt nhận ra tình cảm mình dàn…

Đại bàng sải cánh trên nền trời cao

Đại bàng sải cánh trên nền trời cao

6 0 4

Giữa cái giá lạnh cắt da cắt thịt,khói sương mờ ảo hòa cùng những bông hoa tuyết đầu mùa ở Sa Pa,Trịnh Quốc Thịnh đưa hai tay xoa vào nhau,chốc lát lại xoa xoa cơ thể nhằm giữ cho bản thân một thân nhiệt ấm,cậu không nhìn Hạ An,đôi mắt đen láy đăm chiêu ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh sao nơi đỉnh đồi lộng gió,giọng nói trầm ấm vang lên tựa như rót mật vào tai,một câu có thể khiến trái tim thiếu nữ bồi hồi từng nhịp đập rộn vang,thổn thức lần đầu biết yêu,bên tai Hạ An nóng bừng:"An,sau này tao muốn trở thành đại bàng,tự do tự tại,dám nghĩ dám làm,dũng cảm tiến về phía trước theo đuổi đam mê."Hạ An chậm rãi từng chữ:"Vậy thì tao muốn trở thành bầu trời."Quốc Thịnh nhìn cô thiếu nữ bên cạnh đang run lên vì lạnh,gương mặt có chút đỏ, khẽ nhắc nhở một câu:"An nhỏ của tao,tao không muốn ngày này của 10 năm sau con cháu của chúng ta sẽ tới đây khám phá bức tượng thiếu nữ hóa đá đâu,ngắm tuyết thế là đủ rồi,mau trở về thôi"Hai bóng người một cao một thấp sóng vai nhau rảo bước ra về,không ai nói thêm lời nào:Đại bàng và bầu trời vốn là hai thứ luôn tồn tại song song,bất di bất dịch,một bên được mệnh danh là chúa tể của bầu trời,một bên lại là bàn đạp vững chắc cho đối phương vỗ cánh chao liệng.Đại bàng sải cánh trên nền trời cao,trời cao vì đại bàng mà tỏa sáng;hai thái cực ấy tương trợ lẫn nhau,gắn bó không rời.Cậu biết,cô cũng biết...…

Mùa Hạ Năm Ấy

Mùa Hạ Năm Ấy

22 4 1

• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…

Hẹn Ước Thanh Xuân

Hẹn Ước Thanh Xuân

11 2 1

Chiều nay trời đổ mưa bất chợt, kiểu mưa Đà Nẵng ấy. Nó đến nhanh như tâm trạng con gái nhưng lại dai dẳng như deadline môn Toán.Tôi mắc kẹt trong thư viện, không mang theo áo mưa, ô thì chắc đang nằm trong ngăn bàn ở lớp. Bảo Trân thì trốn từ tiết ba, còn tôi thì ngồi ở cái bàn gần cửa sổ, gõ nốt file trình bày cho CLB Học thuật."A, thì ra có người đang stress." - Một giọng trầm quen thuộc vang lên sau lưng tôi.Tôi ngẩng đầu. Không bất ngờ lắm khi thấy Đinh Nguyễn Gia Huy kéo ghế ngồi xuống đối diện."Tao đang bận." - Tôi nói, gõ phím nhanh hơn để né ánh nhìn của nó."Tao cũng bận. Nhưng bận... nhìn người ta." - Nó cười. Mắt long lanh như thể trời mưa ngoài kia cũng đang nghe lén chúng tôi.Tôi liếc nó. Vẫn mặc sơ mi trắng, nút áo trên cùng mở hờ hững, kiểu vừa ngoan vừa khiến người khác muốn... dán băng keo lại.Mà tôi là người miễn dịch. Đúng không?"Đừng nhìn nữa. Nhìn lâu dính lời nguyền đấy."Gia Huy bật cười, chống cằm nhìn ra ngoài:"Tao cũng có lời nguyền. Cứ dính vào một người là không rút ra được."Tôi im lặng. Ngoài kia mưa vẫn rơi. Trong đây thì... hình như tim tôi hơi lệch nhịp.Tôi gõ tiếp. Được ba dòng, Gia Huy kéo nhẹ tay áo tôi."Ê Vy Anh, mày thích người như nào?"Tôi hơi đắn đo một chút:"Chắc là người trưởng thành. Giỏi hơn tao. Và... không làm tao mất tập trung."Cậu ta nghiêng đầu cười:"Chết rồi. Tao chỉ đạt tiêu chí cuối.""Tiêu chí gì?""Làm mày mất tập trung."Tôi liếc nó:"Tự tin bớt đi."Ngay lúc đó, tôi cảm thấy tay nó hơi siết lấy tay tôi. Không mạnh, nó khiến tôi có một cảm giác đó chỉ l…

[EDIT | NGÔN TÌNH] Đối Kháng Hoa Tâm Chủ Thượng

[EDIT | NGÔN TÌNH] Đối Kháng Hoa Tâm Chủ Thượng

48 1 19

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy (拓跋瑞瑞)Editor: JensarahThể loại: Ngôn tình, Hiện đaị, Hào môn thế gia, Đô thị.Đây là câu chuyện về nàng lọ lem gặp phải hoàng tử xấu tính, trong cuộc sống này, chúng ta luôn muốn mình sẽ sống thật rực rỡ, nhưng có lẽ chưa từng cầu mong cuộc sống huy hoàng hấp dẫn thế nào, tình yêu oanh liệt động lòng người ra sao. Thứ chúng ta muốn chỉ là cuộc đời an ổn, đó chính là một phần rực rỡ không thể thiếu, sự hào hoa chỉ là khoảnh khắc trong chớp mắt, thực ra tình yêu cũng có đạo lý này.Ở Ngũ thị, không ai không biết, không ai không hiểu Liên thiếu gia. Ở Ngũ thị, Liên thiếu gia nói bạn là sai, vậy bạn chính là sai. Ở Ngũ thị, tuyệt đối đừng trêu chọc Liên thiếu gia, bằng không kết cục chỉ có một chữ ---- CHẾT. Và Cố Hiểu Thần cô ấy hiểu rõ bản thân, không có mộng đẹp chim sẻ biến thành phượng hoàng. Người con gái này đeo kính gọng đen, mặc bộ đồ cứng nhắc, dáng người khô khan nhạt nhẽo, sắc mặt nhợt nhạt đáng sợ ! Anh, Ngũ Hạ Liên, thiếu gia tập đoàn tài chính Ngũ thị, từ trước đến nay đối với nữ nhân luôn thành thục lão luyện. Chưa có người nào là không có được, chỉ có anh không muốn, bản lĩnh đến mức nào..... cứ chờ xem !Đây chỉ là một phần nhỏ trong hành trình của Đối Kháng Hoa Tâm Chủ Thượng - câu chuyện còn ẩn chứa nhiều bất ngờ và kịch tính hơn nữa, chắc chắn sẽ khiến bạn không thể rời mắt.« Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không RE-UP, CHUYỂN VER hay bất kì chỗ khác giúp mình. Mình cảm ơn nhiều ạ »…

Ca Nhi Mấy Cái Đĩnh Ngươi

Ca Nhi Mấy Cái Đĩnh Ngươi

51 0 55

Người không khinh cuồng uổng thiếu niên, người nọ nếu khinh cuồng có phải hay không liền không uổng công thanh xuân đâu?ta vốn có gia, gia cảnh giàu có, chính là một hồi tai nạn xe cộ làm ta thành cô nhi, thân thích chia cắt bổn hẳn là thuộc về nhà xưởng, xe, ngay cả cha mẹ lưu tại ngân hàng tiền cũng không cánh mà bay! Hơn nữa khi cách một tháng cảnh sát cục một chút thực chất tính chứng cứ cũng chưa tìm được, còn hại chính mình anh em kết bái đại ca! Ta là muốn nghe cha mẹ sinh thời nói nói tiếp tục đi học, vẫn là dựa vào bằng hữu của ta chính mình tra tìm thật giống?mấy phen trắc trở, ta đứng ở nhân sinh ngã tư đường, làm ra ta lựa chọn, ta muốn chính mình động thủ, tra ra hung phạm! Vì phụ mẫu của chính mình, đại ca báo thù! Muốn cho bọn họ nợ máu trả bằng máu! Mặc dù cùng bọn họ đoái mệnh ta cũng không oán không hối hận!https://truyentiki.com/ca-nhi-may-cai-dinh-nguoi.25435/…

Tôi là thiên thần của riêng anh ấy! (Kirito x Asuna)

Tôi là thiên thần của riêng anh ấy! (Kirito x Asuna)

646 13 3

Huoe><đây là một fic về Kirito và Asuna của tôi! Câu chuyện được lấy bối cảnh một năm sau sự kiện Thế giới ngầm. Đằng nào Kirito đã siêu hack rồi, nên thêm một chút xíu, chỉ chút xíu hack nữa thôi thì không sao đâu nhỉ;-;( LƯU Ý: Vui lòng không đem đi đâu khác khi chưa có sự đồng ý của tôi ?Ai không thích có thể lượn, tôi không nhận gạch đá, chỉ nhận lời phê bình nhẹ nhàng có thể giúp ích cải thiện kĩ năng viết truyện của tôi ? ) Mà thôi nói đến đây là được rồi.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!Cre bìa: https://images-wixmp-ed30a86b8c4ca887773594c2.wixmp.com/f/a92d4b0b-544a-48b6-9298-e2c004fee4eb/ddg9cig-375ee29f-054d-4920-8313-c9e3b8da3dea.png?token=eyJ0eXAiOiJKV1QiLCJhbGciOiJIUzI1NiJ9.eyJzdWIiOiJ1cm46YXBwOjdlMGQxODg5ODIyNjQzNzNhNWYwZDQxNWVhMGQyNmUwIiwiaXNzIjoidXJuOmFwcDo3ZTBkMTg4OTgyMjY0MzczYTVmMGQ0MTVlYTBkMjZlMCIsIm9iaiI6W1t7InBhdGgiOiJcL2ZcL2E5MmQ0YjBiLTU0NGEtNDhiNi05Mjk4LWUyYzAwNGZlZTRlYlwvZGRnOWNpZy0zNzVlZTI5Zi0wNTRkLTQ5MjAtODMxMy1jOWUzYjhkYTNkZWEucG5nIn1dXSwiYXVkIjpbInVybjpzZXJ2aWNlOmZpbGUuZG93bmxvYWQiXX0.VdNbP-Ubw18IqQLT-P8ckGvmMetto_wU3MBtdBuXT2M…