Sử dụng bình chữa cháy bằng khí CO2
…
Author: ぽん山ひな子 on PixivBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.Notes from author: Xin chào! Đây là câu chuyện về Yuta và Maki, bối cảnh là hai người không hẹn hò, và những gì xảy ra vào một mùa đông. Cả hai đều là học sinh năm hai, và đây là một thế giới nơi Sự kiện Shibuya chưa từng xảy ra. Truyện phù hợp với mọi lứa tuổi, nhưng xin lưu ý rằng có những cảnh miêu tả "loại bạo lực đó" mà không cần diễn đạt trực tiếp. Naoya là một tên khốn. Gia tộc Zenin là lũ cặn bã. Cũng có những cảnh bạo lực khác. Các tình tiết trong truyện là hư cấu! Phân cảnh thay đổi liên tục! Naoya và gia tộc Zenin được miêu tả là lũ cặn bã! Còn có cả cảnh thở gấp! Maki trở nên cực kỳ yếu! Chỉ nên đọc nếu bạn chấp nhận được tất cả những điều đó.Có một phân đoạn giống trong một bộ phim truyền hình cũ phải không!? Nếu bạn nghĩ vậy thì bạn đúng rồi. Rika nghịch ngợm có lẽ đã xem bộ phim tình cảm lãng mạn đó phát sóng khoảng hai mươi năm trước. Đó là lý do tại sao cô ấy nghĩ ra ý tưởng đó cho Yuta. Một chút tưởng tượng của tôi. À, nhân tiện, tác giả không hẳn là ghét Naoya. Nhưng nếu chuyện như thế này xảy ra, tôi không nghĩ Yuta Okkotsu, pháp sư thuần khiết bậc nhất, cực kỳ ám ảnh (theo tiêu chuẩn của chúng ta), sẽ tha thứ đâu. Nhân tiện, hình như phương pháp thở vào túi giấy* không còn được dùng để chữa chứng khó thở nữa rồi.* tiếng Anh: paper bag method - một phương pháp xử lý chứng tăng thông khí (tình trạng thở quá nhanh hoặc quá sâu làm giảm lượng CO2 trong máu, bắt nguồn từ căng thẳng, lo âu hoặc các vấn đề về tâm l…
Phan Mỹ Huyền-nó:(18tuổi)TÍNH CÁCH:Một cô bé không chỉ ngây thơ,phá phách mà còn hiền hậu nhưg đừg lm qúa nó sẽ nổi khùg lên đó.Nó thích đọc truyện,thời gian đọc truyện nhìều hơn học bài nữa(tg:sau này sẽ có ng sẽ lm nó thời gian đọc truyện ít hơn học bài...hihi)NGOẠI HÌNH:Đôi mắt to,log lanh,log mi rậm,hai mí,mũi cao thon,môi hình thoi,da hồg hào,mịnh màg,cao 1,67 (tg:bà này chỉ bíêt ăn,ngủ,học...da mới đẹp đó)có mái tóc dài màu đen mượt.LỰC HỌC: Học khá,nhưng nó có một điều rất đặc bịệt hôm nay hiểu ngày mai sẽ quên.HOÀNG CẢNH:Nhà nó bình thừơg ,ba là quản lí trog một côg ty ,mẹ ở nhà lm nội trợ ,anh hai nó lm việc trog một côg ty bt còn nó chả lm j cảTrần Nam Phong-hắn(22 tuổi):lạnh lùng như băng nhưng với nó thì dịu dàng cực kì thươg nó ai mà bắt nạt nó thì có2 con đg :1.chết,2.đi ăn xin.Hắn là tổg giám đốc côg ty PyH lớn nhất thế giới từ lúc 18 tuổi và cũg là bang chủ của một bag hùg mạh nhất.Ba mẹ bị hãm hại nên mất từ lúc hắn 16t nên sốg với ôg nội luôn yo thươg mìh.Rất ghét phụ nữ đến gần(tg:vì một lời hứa) luôn yêu một người dù gái đẹp bu cả đám NGOẠI HÌNH:Đôi mắt hổ phách còn chứa sự lạnh lùng ,mái tóc mượt mà ngọn ngàn màu đen,mũi cao thon ,môi mỏng ngợi cảm ,làn da nam tính ,cao 1,83 bụng 6 múi ,vỏ công rất cao ko ai sánh bằng.…
Nói về xung quanh các chuyện của học sinh, thầy cô.......…
Tôi viết những gì tôi nghĩ thôi , những gì tôi cất giữ lâu lắm là của riêng mình tôi. Để giờ đây chẳng hiểu sao tôi lại trải lòng kể về mình , về đời nhiều hơn!THƠ là cái tên tôi viết sau hai lần sửa đổi... Thơ không còn là cái mênh mang của tâm hồn lộng gió , sự mông mơ bay nhảy nữa mà............với tôi giờ đây THƠ là THANH XUÂN là tuổi trẻ ... Thơ là để xua đi cái đau nhẹ nhàng để đẹp mãi với một thời khó khăn từng có, để nhớ mãi một chữ THƠ khiến ta ngẫm nghĩ cả đời...( hình như dài lắm tồi nhưng vote cho CỎ nhé mn )…
cậu và hắn gặp nhau vào một này mưa gió…