[Ussr x Nazi] cảm nhận về OTP~
thể hiện tình cảm là phụ, chửi thề là chínhcó điều tui ko biết viết cảnh H 😔👍💦mà keme nó đi 🙂chúc mấy bác đọc vui vẻ~👉💖👈…
thể hiện tình cảm là phụ, chửi thề là chínhcó điều tui ko biết viết cảnh H 😔👍💦mà keme nó đi 🙂chúc mấy bác đọc vui vẻ~👉💖👈…
Nếu Việt Nam... Không, phải là Vinh Hiển, có cái tâm thế lạnh lùng của một quân cờ già dặn, có lẽ anh đã chẳng phải trằn trọc dưới những cơn mưa phùn Hà Nội, nơi mỗi giọt nước rơi xuống đều như nhắc nhở về một mảnh liêm sỉ vừa đánh mất. Anh có thể đã trở thành một nhà ngoại giao bóng bẩy, hưởng thụ những tiêu chuẩn lúa mì và súng đạn mà anh đã nhọc công đem về.Nhưng anh lại quá nặng lòng với cái "tình người" - thứ đạo đức xa xỉ mà ngài Liên Xô đã khuyên anh nên chôn vùi. Anh không hiểu, và cũng chẳng muốn tin, rằng trong cái mê cung quyền lực mà anh đang dấn thân, sự chân thành chính là kẽ hở để kẻ thù đặt mũi dao vào. Vì thế, anh đã vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được gã trai Hà Nội mặc áo dài the hồn hậu năm nào, mà phải sống mãi với cái bóng của một "kẻ mượn danh" giữa lòng Moscow tuyết trắng.________________Truyện có nhiều cảnh R18, có chi tiết chính trị, lịch sử, nhưng không có giá trị tham khảo, giáo dục về lịch sử chính trị.Xin trân trọng cảm ơn.…
xả draft…
- nơi gửi những dòng viết về đôi mình…
Câu chuyện về một tên phản diện luôn tìm kiếm cái chết và sự hủy diệt…
Đây là một cái biển chết. Chấm hết…
nó éo phải Harem…
[Kẹo cao su bạc hà]: Cay, phổ biến, một số người không thíchTuyển tập fanfic Taegyu dưới 1000 chữ thuộc thể loại angst, hopeless romantic, kết thúc không có hậu hoặc kết mở.Có thể hiểu đây là phiên bản mini của "Khói thuốc" nhưng bớt nặng nề hơn.Người đọc có quyền lấy ý tưởng trong collection này để viết thành truyện riêng với điều kiện ghi công tác giả gốc và không phục vụ cho mục đích thương mại.Disclaimer: Nhân vật trong truyện không thuộc quyền sở hữu của mình.…
Có đam mỹ, bách và ngônNhảm là chân lý! !(có romance sến súa nữa)…
đặt đơn đi các pác…
Tf…
"Tôi không biết cảm giác này là gì...Bỗng dưng tôi cảm thấy cậu quan trọng. Đến mức không thể sống yên nếu không có cậu bên cạnh...""Soviet, mày nói gì vậy?""...Đừng bỏ tôi."------Lá rơi, lay động mặt hồ vốn tĩnh lặng không chút gợn sóng. Như cách hắn đến, bám lấy y không rời. Khiến tâm y rung động, từ nhẹ nhàng đến mạnh mẽ, liên hồi không dứt. Soviet chẳng ngờ, lại gục ngã trước một học sinh cá biệt trong khi mình là Hội trưởng Hội Học Sinh...Ban đầu cũng đề phòng lắm. Vậy mà..."Soviet!! Thích tao đi!!""Cậu- Đừng có đeo bám tôi nữa!! Và đừng gọi tôi bằng tên "Soviet"!!"---"Tao chán mày rồii, không chơi với mày nữa!! Tao đi tán đứa khác!!""Cậu là của tôi...Không có chuyện đó đâu."------Hắn thích ma thuật ánh sáng đó, thứ ánh sáng ấm áp chỉ Soviet có thể tạo nên. Ma thuật độc quyền của y. Và Nazi tiếp cận y, ban đầu chỉ để chơi đùa, vậy mà lại thành dính lấy y luôn. Không hiểu sao mình có thể sa vào lưới tình với một người cứng nhắc chán òm như thế.Vốn thích chơi đùa tình cảm mà. Không thể..."Phép thuật bóng tối...? Tôi chưa nghe qua bao giờ, kẻ nói dối không nên xuất hiện trên đời đâu.""Gì vậy...Tao thật sự thích mày đó!!"---"Sắp tới sinh nhật cậu, muốn tôi tặng gì chứ?""Danh phận con dâu nhà mày."------"Hai em sẽ chung một phòng kí túc xá!! Từ giờ đến cuối năm thầy mong với sự kìm kẹp của USSR thì em Nazi sẽ ngoan ngoãn hơn!! Thầy tin tưởng em, USSR."------Chẳng biết từ bao giờ, y vô tình coi hắn là người quan trọng. Rất quan trọng trong cuộc đời y. Chỉ muốn bên hắn, ở cạnh hắn mãi, không để hắn rời…
Truyện này hơi ảo tí…