[ Đồng Nhân ] Cô Hầu Aisisư
Aisisư sẽ giấu việc mình là nữ hoàng, trong vai một cô hầu, với tính cách của nàng thì làm được gì?? Và liệu có ai dám hốt nàng về???___Trehồng___…
Aisisư sẽ giấu việc mình là nữ hoàng, trong vai một cô hầu, với tính cách của nàng thì làm được gì?? Và liệu có ai dám hốt nàng về???___Trehồng___…
Mùa thu năm 2017, tôi gặp em. Ngỡ như là tình cờ, hoá ra lại là người trong mơ.…
Khả Ái là tiểu thư của một công ty lớn, xảy ra những cuộc chạm trán trên thị trường là điều không thể tránh khỏi. Một ngày, Minh Quân - Cha cô, bị hãm hại. Quyết không thể đứng nhìn công ty bố mình gầy dựng bị phá sản, nên cô đã lén đi điều tra nhằm lật tẩy âm mưu của kẻ ám hại ba mình. Nhưng cô lại rơi vào tình yêu của con kẻ thù, liệu đứng trước tình yêu và sự nghiệp ba mình, cô sẽ làm sao ?…
Đã chán làm việc một mình?Vừa gia nhập wattpad?Tham gia cùng chúng tôi - C.A.D!…
Đó là một ngôi nhà, nhưng không phải nơi cậu thuộc về... đúng hơn là không dành cho cậu…
Luyện edit ý mà =)))Đa số là vô cp góc nhìn nam chính, nếu có cp sẽ ghi chú đầu chương.…
Đài truyền hình làng Lá, tổ chức một chương trình truyền hình mang tên "Để tôi hieu bạn". Chương trình với sự góp mặt của cô bé Sarada ngày hôm nay, sẽ llà một điểm nhấn k thể quên-Mih đọc một câu chuyện tương tự như vậy từ 1 bạn, bạn ý cx viết về phỏng vấn nhưng có cả Sarad và Hima. Truyện của mih chỉ chuyên tâm về Sarada, mih rất tik Sarad vì cô bé khá cứng rắn, mạnh mẽ. Mih cx đã tìm hiểu về Sarad và Fanfic này sẽ tổng hợp những thứ mih biết về Sarada nha!•Các bạn đừng nói mih Copy hay ăn cắp nội dung nhé! Giống cx chỉ giống một chút phần thôi, mih chuyên tâm về Sarada hơn~Xin lỗi bạn viết Fanfic giống mih nha~--------------------Kidoo_Sakura-----------------…
Mong m.n tôn trọng chất xám của tôi.Ai edit thì xin trước.Được sự đồng ý mới đem đi.Khi edit nhớ ghi rõ nguồn.…
Bạn đã bao giờ nghi ngờ về bản thân, bạn nghi ngờ mình thực sự là ai, là người như thế nào, mình đang đánh mất chính mình? mình có nên sống thật với bản thân hay sống theo phần còn lại, thứ mà cả thế giới cho là chuẩn mực sống?…
Những kênh youtube về kỹ năng sống…
Nếu thời gian vô cùng quý giá, thì 1 giây cũng có thể xem là vĩnh cửu?…
Ảnh Mọt sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, có một số là do các bạn edit thì đều có nguồn trên ảnh. xả theo chủ đề nhé!…
Lụm lặt từ Pinterest, Wattpad, Twitter và Google, chủ yếu là Sope…
Truyện hơi đau đầu nên ai đọc đc thì đọc nhá꒰⑅ᵕ༚ᵕ꒱˖♡Có yếu tố occ caoTruyện nhiều sai sót nên mong m.ng thông cảm ạ…
Sakura 16 tuổi bị chính thế giới ý thức của mình ném sang thế giới khác để giúp thế giới dung hợp, nói sang là cứu vớt thế giới, còn nói thật là giải quyết vấn đề của các thiếu nhi to xác để thế giới có thể ổn định dung hợp. Vậy thì Sakura sẽ làm gì đây? Hãy đón chờ xem.Ở một nơi nào đó xa xa, Sakura hoang mang và sau khi nghe thế giới ý thức nói xong,cô bất ngờ, khóc hết nước mắt và hét lên:"HOEEEEEEEE...."warning: văn án lừa tình vì au không biết ý tưởng tiếp theo sẽ như thế nào 🥲,couple duy nhất trong đây là SyaoSaku…
Vài mẩu truyện nhỏ mình nghĩ ra trong lúc nhớ hai bạn nhà 🐰🐻…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
tình ta tràn ngập sắc hồng.…