(Quyển 1) Rimuru xuyên không đến thế giới Isekai wa Smartphone
Do lần đầu viết có gì mong mọi người bỏ qua 😅…
Do lần đầu viết có gì mong mọi người bỏ qua 😅…
Viết cho vui nhà vui cửa…
" Tao ghét mày " . " Tao cũng thế ! "…
"Meo ơi,em đâu rồi?"| 7/2024 |…
tình đầu và cũng là tình cuối, tương tư cả một đời thương nhớ…
1314: một đời một kiếpOOC!…
Yêu ma cũng có tình , nhưng trời không dungẨn Tôn Mạch Ly chỉ muốn tìm một Ẩn Hậu giống hắn đến chín phầnVừa hay , Phục Linh chính là kiểu người như vậy…
❗WARNING: 1v2 × Nguồn: xhs × Editor: Quất Tử × Tên truyện do tui tự đăt…
bản dịch của nhà Huyết Phong, mình reup để đọc offline ( chưa xin phép )Nguồn : http://huyetphong.blogspot.com/----------------------------------------------------------------Tác giả: Thành TrùngThể loại: Đam mỹ, cường thủ hào đoạt.Chuyển ngữ: Lightraito44 (Huyết Phong - Light)Đôi lời:Truyện này cùng tác giả và thể loại với truyện "Cửu Liên Hoàn".Nếu ai chưa đọc "Cửu Liên Hoàn" thì mình sẽ nói rõ hơn. Truyện này thể loại cưỡng ép, kết cục không phải là HE viên mãn, miễn cưỡng tính là HE.Công đã có vợ con, tới cuối cùng vẫn ở với vợ con....…
[ kỳ huyễn tử thủy tinh (nữ tôn) / thanh linh oánh ]Converter: thuongminhnữ tôn, nam sinh tử, Np , xuyên cổ…
http://vietphrase.com/go/www.123yq.org/read/46/46151/…
Ai đi đặt tên cho quán cà phê cái tên gì nghe không đủ wow vậy trời?…
Yêu lại người cũ...?…
đọc tiêu đề thì mấy bồ cũng biết rùi đấy.Cũng muốn viết phần mô tả cho đàng hoàng nhưng lười quá lên thôi .…
Lấy đạo của thiên đạo làm đạo, làm việc tốt, cẩn trọng, hòa hợp.…
Một lần trượt tay…
Tọa lạc trên phố Hoàng Đạo, đối diện cửa hàng hoa của ông già mù, có một tiệm cà phê nổi tiếng mà đám trẻ con nơi đây đồn thổi rằng bên trong những vách tường có chứa đựng phép màu. Cách đó hai dãy nhà về phía Nam là một nhà ga cũ bỏ hoang, đã ngừng hoạt động từ mười bốn năm trước, bây giờ chẳng có gì ngoài những vệt sơn phun của đám thanh thiếu niên nổi loạn. Về phía Bắc của tiệm cà phê, đi khoảng hai trăm mét, là trạm xe buýt mà chỉ có một chuyến xe duy nhất đi qua, với điểm dừng cuối cùng là quảng trường ở trung tâm thành phố. Nó là một cột mốc, họ nói. Cho điều gì cơ? Họ cũng chẳng rõ.Chỉ biết rằng, một khi ta đã đặt chân vào tiệm cà phê đó, ta sẽ không bao giờ thật sự rời đi cả. Một phần nào đó trong ta vẫn trú ngụ cùng những con người nơi đó, đợi chờ một ngày ta trở về.Bìa truyện: @tapioka-rin…