[Kimetsu Yaiba x OC] Cậu chính là người tớ yêu
Muichiro đi trên con đường màu nền đất màu vàng , bỗng , một thiếu nữ xinh xắn với mái tóc màu đen óng ả uể oải đi trên đường , mắt cô lướt mắt nhìn xung quanh . Cô nàng thiếu nữ bỗng chốc dừng đi , nhìn vào đôi mắt xanh da trời tựa như băng của anh . Cô ấy mỉm cười , nhìn Muichiro với ánh mắt âu yếu rồi ngất đi....…
[ SHORTFIC ] |kthxjjk| NGƯỢC EM ĐẾN NGHIỆN
" Anh chưa từng nghĩ mình sẽ yêu em nhiều đến thế "Truyện không có thật.…
12 Chòm sao(tt)
cứ vào là biết!…
memories [2jae]
Hồi ức của Choi Youngjae.mình đã viết vào năm 2019. một món quà ngày cá tháng tư nhé. hẹn gặp mọi người vào một ngày cá tháng tư năm nào đó không xa.…
Lặng lẽ thích em
Chúng ta đi đến cuối cuộc đời thôi. P/S: Ảnh bìa sưu tầm trên mạng.…
Chờ Em Đến Vào Mùa Hạ
Hạ Du Nhiên và Cố Cẩn Nam gặp nhau vào ngày đầu nhận lớp tại THPT B. Hai người tình cờ học chung lớp chọn 10A1, ngồi cùng bàn, và từ những ngày tháng bình lặng ấy, Cẩn Nam dần đem lòng yêu Du Nhiên.Khi lên lớp 12, biến cố ập đến. Công ty gia đình Cẩn Nam rơi vào khủng hoảng, cha anh - ông Cố Tri Trạch - ép anh ra nước ngoài du học để gánh vác tương lai gia đình. Cẩn Nam ra đi trong im lặng, vì áy náy và bất lực, anh cắt đứt liên lạc với Du Nhiên.Không có anh bên cạnh, Du Nhiên chôn chặt nỗi nhớ vào việc học. Những ngày dài chỉ còn sách vở, bàn học và thư viện. Nỗ lực của cô được đền đáp khi cô trở thành thủ khoa tỉnh và bước vào ngôi trường mơ ước.Mười năm xa cách trôi qua. Sau sáu năm lập nghiệp nơi xứ người, Cẩn Nam trở về. Họ gặp lại nhau trong một cửa hàng bánh ngọt - chỉ một ánh nhìn đã nhận ra đối phương, nhưng chẳng ai kịp nói lời nào. Hai tháng sau, định mệnh cho họ gặp lại lần nữa. Lần này, Cẩn Nam không để lỡ mất, anh bước tới giữ lấy sợi dây liên lạc đã từng đứt đoạn.Sau những ngày đối diện với quá khứ, họ tháo gỡ mọi hiểu lầm, để rồi nắm tay nhau bước đến hôn nhân - nơi mùa hạ năm ấy cuối cùng cũng có hồi đáp.…
Thanh xuân - Những câu chuyện ngắn.
Thanh xuân là một bộ phim dài, gồm rất nhiều câu chuyện khác nhau gộp lại. Ngọt có, đắng có, vui có, buồn có, nước mắt có, nụ cười có. Cho đến một ngày, bộ phim ấy kết thúc, ta mới giật mình. Hoá ra, muốn xem lại cũng không kịp nữa rồi. Liệu có thanh xanh của ai không mơ hồ? ''Có một nơi chốn, mang tên thanh xuân. Có một tòa thành, gọi tên niên thiếu.''Những mẩu chuyện của cuộc sống của chính tác giả nên sẽ vô cùng lộn xộn, cân nhắc kĩ trước khi đọc. ^^…












