Thanh niên dâm dục
Chàng thanh niên dâm dục thích phô dâm, vô tình bị xoáy vào vòng xoáy dục vọng.…
Chàng thanh niên dâm dục thích phô dâm, vô tình bị xoáy vào vòng xoáy dục vọng.…
Đây là truyện 100% trải nghiệm thật của tôi…
Truyện này tớ mới viết lần đâu mong mn thông cảm.. tớ viết theo cảm nhận của 1 wannable ạ!! Tớ chỉ thích mỗi cặp này thôi ạ..…
so one last time, i need to be the one who takes you homehồ đông quan . phạm văn tâmviết vì lụy hai bạn quá đỗi.…
Chuyện kể về một chàng nhân viên bình thường làm tại công ty X . Sau một lần vô tình biết được bí mật của Sếp . Anh bắt đầu lợi dụng sơ hở này để nắm thóp ông ta..P/s : Vừa viết vừa nghĩ :D…
Người ta thường nói "Ta chỉ sống một lần trong đời." Để khích lệ mọi người hãy làm những gì mà mình yêu thích. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ ràng buộc chúng ta, khiến ta không thể theo đuổi "ước mơ" của riêng mình. Và tôi, mang theo khát vọng được đắm chìm trong thiên nhiên và sống một cuộc sống đầy những lo toan. Không phải tôi không thể tự do theo đuổi ước mơ của mình, mà phía trước tôi còn nhiều thứ khiến tôi phải để tâm và lo lắng. Mãi đến khi, cuộc sống chỉ còn lại hai từ "chờ đợi" thì tôi mới có thể thanh thản tận hưởng điều mà tôi luôn mong ước bất lâu. Bỏ lại sau lưng bao muộn phiền, tôi như thể được tái sinh trong vọn vẹn vài tháng ngày xuân. Thay vì dành dụm tiền điều trị, tôi xin phép người nhà cho mình được đi đến nơi mà mình yêu thích nhưng chưa từng có dũng khí đi đến. Lạc vào trong biển hoa, cả thế giới dường như chỉ còn mình tôi tồn tại. Đắm mình vào dòng nước xanh ngắt, tôi cứ ngỡ mình đã tan chảy vào đại dương. Một lần được nhìn thấy chân trời vô cực, cứ ngỡ như thiên đường đang ở trước mắt rồi. Sau cùng, tôi trở về nằm trên mùi rơm đầu mùa. Hít hà mùi làng quê quen thuộc. Thực ra, mỗi một người đều có thể đi đến nơi chúng ta muốn đến. Tuy nhiên, còn quá nhiều sự ràng buộc khiến chúng ta không dám buông. Khi đã không còn sự ràng buộc nữa, khi ấy chúng ta mới dũng cảm lựa chọn cách sống riêng của chính mình.…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
"Dư Thiên Nguyệt" - tôi từ một người ghét anh, có tính khí cọc cằn, ít nói đến việc dám làm mọi chuyện vì anh"Hoàng Gia Kiệt" - anh cũng không thích em nhưng dường như chúng ta có duyên với nhau, anh không muốn chúng ta chỉ là bạn.==============================Một cô gái bình thường như tôi thì làm sao dám mơ đến việc thích anh, thiếu gia của một hoàng tộc danh giá.Nhưng mà anh cũng đừng vì gia thế nhà anh mà ức hiếp, xem thường tôi. Tôi có chủ kiến riêng của mình nhưng không vì thế mà "ngưỡng mộ" anh đâu. Thật chứ tôi chẳng thích đụng đến gia sản của anh làm gì, cũng chả ưa bộ mặt của anh. Anh là một người kiêu căng, hấp tấp, và một phần gì đó nói lên tính điên dại trong con người anh. Thế mà từ khi nào tôi lại để ý đến anh như vậy... Hãy giải thích cho tôi biết với!! ...~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Lúc đầu chúng ta chả ưa gì nhau, tôi là tôi, cô là cô dù hỏa hoạn có đến cũng chẳng nhìn nhau lấy một cái. Cô có người cô ái mộ, tôi có người tôi thương nhưng mà tôi và cô lại bị gắn với nhau chỉ vì hai chữ "bị ép". Thôi thì coi như tôi chịu đi vì không muốn làm họ mất mặt, cô là "hôn thê" của tôi vậy mà chả có cái "khái niệm" nào chứng minh nó là đúng đắn. Ngày qua ngày tôi càng hiểu cô hơn...cô là một cô gái nhỏ bé và không "xấu" như tôi nghĩ. Có lẽ, tôi đã...thích cô rồi!______________________________Tình trạng: chưa hoàn thànhTác giả: Trương Uyển Nhi Thể loại: lãng mạn, dễ thương, ngôn tình.Nguồn ảnh: Facebook, Internet.Ngày đăng: */1/2017 (không nhớ rõ nữa)Bìa: Des by Ânn [Teamsweet_DRC]…
Bộ này nhầm trao dồi thêm khả năng viết H.vì toàn H nên mong mọi người cân nhắc trước khi đọc.cảm ơn nhiều nhiều (°♡°)…
#quanhanhkhangchi #bachquangvinien #hodongquan #nguyenvankhang #bachhongcuong #lebinthevi #chuyenconnotung…
- bao thứ kia trên đời chẳng cần gì khi đã có em rồi…
là những vần thơ do mình tự sáng tác 2021_2022Tác giả: người viết thơ đau…
hỏi em còn yêu không em trả lời là " không còn "nhưng đó chỉ là dối lòng...hồ đông quan . phạm văn tâmviết vì nhớ hai bạn quá đỗi.…
Hành trình dâm dục của Bối Bối…
"Từ bạn bè trở thành người yêu rất đơn giản, chỉ cần một trong hai người, chủ động tiến thêm một bước"-Thoại phim Cô nàng mạnh mẽ Do Bong Soon…
bạch hồng cường nhăn nhó vì nhìn thấy tên người yêu cũ trên matchup.warning:- ooc, ooc, ooc- fic có sử dụng nhiều thuật ngữ liên quan đến tranh biện, không tránh khỏi codeswitch vì thuật ngữ gốc đôi khi sẽ ngắn và dễ hiểu hơn. mng có thắc mắc về thuật ngữ cứ cmt toi sẽ giải đáp nhoé- hdq 12th grader, bhc lpmq 11th grader, ldl nla 10th grader…
Một cậu bé trốn khỏi 1 nơi kinh khủng. Cậu lạc đến 1 nơi xa lạ, đắm chìm vào vẻ đẹp và bắt đầu 1chuyến phiêu lưu mới.…