+DazChuu+ nhân thú
nhân vật lấy từ Bungou Stray Dogs…
nhân vật lấy từ Bungou Stray Dogs…
Tớ viết nó hơi hong liên quan tại hong giỏi văn:)…
Hành trình của mỗi nhân vật khi họ ở mỗi thế giới khác nhau của họ…
các oneshort ngẫu hứng được đăng lên không theo chu kì thời gian…
Văn bản gốc và một số ảnh minh hoạ sử dụng AI:https://drive.google.com/drive/folders/14azCJNlI4UgDeJMPsyEdmOan_nzWGl2U?usp=sharingĐây là tổng hợp những tác phẩm ngẫu hứng phi thương mại của tôi, nếu có vi phạm bản quyền vui lòng liên hệ: [email protected] cảm ơn…
Nội dung: Thanh xuân vườn trường, giới tài phiệt,sóng gió,ngôn tình,thanh mai trúc mã…
Mẩu truyện ngắn về otp được tui viết trong quá trình thiếu ke otp ehe…
Quán bar của hội người già...…
Không ai có thể tưởng tượng được....…
_ Tác phẩm : Tao thích mày !!!! Ok ???_ Author : Là ta chứ ai_ Thể loại : Tình cảm, học đường, hài hướcP/s : đây là couple mà e iu thik nên sau này có lẽ sẽ có nhìu truỵn về couple này ạ…
Cre artist : いその @2_d_isnvã nên tự đẻ hàng…
Oneshot Couple…
R18DACHUU [short story]chuyện Dazai Chuuya 20 tuổi lần đầu make love💦…
longfic dazakuchuu…
Một anh chàng là học sinh tiêu biểu nhà nghèo được nhà trường cho nhận học bổng với điều kiện là dạy kèm hai cô gái thiên tài và sau đó.......Lưu ý : Truyện có nhiều hình ko cho trẻ em dưới 18 nha,vài hình thôi🔞🔞🔞…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
"Đợi tôi nhé Chuuya, tôi sẽ cưới cậu"…