Chonut/Pernut | Master-nim
(textfic) hwh xíp vicho nhưng vicho lại cùng thích em.…
(textfic) hwh xíp vicho nhưng vicho lại cùng thích em.…
"Chờ ngày em trở về, anh sẽ cho em biết thời gian qua anh đã như thế nào."đọc kĩ mô tả và tag trước khi nhảy hốNHÂN VẬT VÀ BỐI CẢNH THUỘC VỀ TÁC GIẢ, KHÔNG ĐẠI DIỆN CHO BẤT KÌ CÁ NHÂN TỔ CHỨC NÀO.…
|oneshot|Ông tơ bà nguyệt phiên bản hàn quắc.…
Trước khi Peanut kịp hiểu ra chuyện gì, thì Viper đã tựa cằm lên vai anh…
Người ta nói, đời người đàn ông trung bình sẽ chỉ trải qua hai mối tình khắc cốt ghi tâm. Trong đó, tình đầu được ví cái mụn bọc, thi thoảng sẽ trồi lên, sau đó ít ngày rồi lại lặn xuống, không bao giờ hết hẳn, chưa kể lần nào mọc thì cũng đau và khó chịu. Vậy mà, Phước Thịnh vẫn trở thành tình đầu của Đình Nam, lại còn là tình đầu tệ hại nhất theo nhận định của anh.Link truyện gốc: https://bom.so/q82052Tác giả: donutstoreBản chuyển ver đã CÓ SỰ ĐỒNG Ý của tác giả. Vui lòng không repost ở bất kì nơi nào khác. Xin cảm ơn, và chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
"Jeong Jihoon! Cậu vừa nói gì cơ!?""Tôi gọi anh là thằng già khó ưa đó thì sao?"Chuyện tình bọ xít của anh giám đốc Lee khó tính và cậu thư ký Jeong mỏ hỗn.By Mike…
đếm ngược cuốn lịch, mãi chẳng đến ngày ta chung đường cũ.…
Tuyển thủ Park "Viper" Dohyeon có mập mờLiệu đó là ai? TextficSến Chủ yếu là ngọt ngào về Pernut , có Ruhends…
text xàm nhưng tình yêu không xàm…
tình đầu là tình dở dang…
là bán nhang đèn hay bán hoa?…
Thế giới ABO của Pernut…
textfic xàm xí, hạt nhài lần đầu mình làm thể loại nì nên không tránh khỏi sai sót, mong mina thông cảm nha…
10 năm rồi Han Wangho không còn là đứa em út vô ưu vô lo sống trong sự bao bọc của các anh nữa, em giờ là anh cả, là đội trưởng, là tiền bối gánh trên vai bao trách nhiệm, bảo hoài bão còn chưa thực hiện được.Em muốn kết thúc sự nghiệp tuyển thủ của mình bằng một nụ cười vui vẻ, bằng nước mắt của sự hạnh phúc, em muốn đứng dưới pháo hoa rực rỡ, em muốn được nâng cúp World cùng với những đứa em của mình . . . Hãy kết thúc bằng nụ cười !…
Dohyeon luôn là người quay lại.Giữa những mùa giải, giữa những chuyến bay, giữa vinh quang và áp lực, cậu luôn tìm cách trở về Hàn Quốc - chỉ để gặp một người.Nhưng Wangho thì luôn lùi lại.Không phải vì không quan tâm.Mà là vì... không cho phép bản thân để mối quan hệ vượt qua quá xa.Trong thế giới nơi mọi thứ đều có thể mang ra xì xào và chỉ cần sơ xẩy mọi thứ đều có thể tan biến hết.…
cảm ơn vì đã luôn cố gắng, một ngày tươi sáng rồi sẽ đến với em.…