Nàng là Thần Sáng Thế tạo ra vạn vật, là người tạo ra vô số không gian thế giới khác nhau, sở hữu sức mạnh linh lực vô địch thủ.Sống trong Sáng Thế thần điện quá buồn chán nên nàng đã đến các không gian khác nhau trải nghiệm thất tình lục dục của thế gian.…
Cuộc hôn nhân không tình yêu, chỉ vì hôn ước của hai nhà lúc trước làm cho họ bị ép buộc. Cô và anh cũng chẳng bao giờ can sự vào việc của đối phương nhưng rồi đến một lần...anh chợt nhận ra mình đã yêu cô chứ không phải thích nữa.…
Công hay thụ lên giường mới biết, muốn biết đọc đi rồi biếtTác giả này nghèo lắm nên không có pic đẹp, hình ảnh minh họa thôi do đây là truyện dựa trên nhân vật có thật (tác giả ảo tưởng rồi ship 😑)mong mọi người thông cảm, lần đầu mình viết, mong góp ý 😅😢…
Lấy ý tưởng từ những câu chuyện tình thập niên 80 của thế kỉ trước, lục tỉnh nam kì lúc bấy giờ có gia đình ông hội đồng kim giàu nhất xứ. Cậu ba kim đào hoa, lãng tử.Và hwang ami cô là một kỹ nữ bán nghệ không bán thân.Gặp anh(taehyung) là điều có đún đắn hay không mọi người hay theo giỏi câu truyện.…
Câu chuyện xoay quanh một cô gái 16 tuổi có cậu bạn thân từ bé. Lúc 5 tuổi cô chuyển đến sống gần nhà cậu. Kể từ đó cả hai làm bạn đến suốt năm 16 tuổi thì có biến cố ập đến bên cô.…
" Đừng lo nữa, em như thế nào thì anh vẫn chỉ yêu em"" Anh thích tôi à? "" CHUYỂN VER, VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐINẾU TÁC GIẢ KHÔNG CHO PHÉP THÌ XIN XÓA TRUYỆN Ạ"CHUYỂN VER : Anh chỉ thích hình tượng của em…
Trong tình yêu ko thể thiếu sự tin tưởng. Mất đi điều đó cũng đồng nghĩa với việc đánh mất đi tình yêu. Truyện kể về một cô gái dường như đã có một tình yêu rất đẹp thế nhưng sự thật cô luôn phải sống trong sự cô đơn, tự dối lòng rằng mình vẫn hạnh phúc trong cái vỏ bọc đó. Liệu hạnh phúc thật sự có đến với cô?…
Thể loại: Hắc Đạo, ngôn tình.Tác giả: Đông Hy Ninh Về đêm, ánh trăng là thứ ánh sáng tự nhiên duy nhất. Nó xua tan bóng tối, nó dịu nhẹ như tình yêu,nó ấm áp, nó cao cả, nó bình yên.Nhưng đồng thời, nó cũng mang một cái lạnh thấu xương, sự cô đơn thầm lặng, sự giá rét trong tâm hồn và nó là thứ vô tình hơn tất cả. Mỗi tội ác đều thực hiện dưới ánh trăng mờ ảo, mặc cho ai đau đớn, mặc cho ai đó kêu la, mặc cho ai đó sầu khổ, nó vẫn vô tình, vô tâm.Ánh trăng, bản thân nó đã là tội lỗi, nó cứ trơ mắt nhìn mọi thứ diễn ra như thế. Đôi khi ai đó cũng ước được như nó. Vô tình, vô tâm, chìm trong sự tĩnh lặng, ko cảm xúc, không thương xót......…