Vã thì viết thôi. Lấy bối cảnh hiện đại. Học đường. _____________"Em như một bãi cát cằn cỗi bị lấp đầy bởi lo lâu và áp lực từ nhân gian. Anh bước đến như những cơn sóng biển nhẹ nhàng tấp vào bờ theo năm tháng, cuốn trôi đi u phiền. Để lạ bờ biển tràn đầy ánh sao lung linh trước ban mai." ⭐️…
Anh ơi, hãy nhìn em đi. Nhìn em lúc anh quay lưng rời đi, chỉ là nhìn em một lần thôi. Anh ơi hãy nhìn em đi. Nhìn em yêu anh từng nâng niu thảm hại đến mức nào....Tác giả: DorisiaNgày đăng: 26/5/2024Ngày kết thúc: 26/5/2024Lưu ý: Nhân vật Yoo Wooin là của tác giả Jo YongSeuk, còn cốt truyện này là của tôi. Truyện không theo nguyên tác. Mọi thứ đều dựa trên trí tưởng tượng, nếu có những chi tiết trùng hợp thì chỉ là ngẫu nhiên.…
Levi Ackerman x OC x Hange Zoë|Đồng nhân Attack on Titan / 進撃の巨人/Shingeki no Kyojin|𝑽𝒂̆𝒏 𝒂́𝒏Lê thân thể toàn những vết thương, toàn thân tôi đau nhức, chân tôi hình như đã gãy sau cú nhảy xuống từ trên cao. Tôi bò trên vũng máu nóng, cố gắng phát ra những âm thanh yếu ớt."Cứu...tôi..."Tiếng ngựa dồn dập từ xa vọng lại kèm những tiếng uỳnh uỳnh, mặt đất rung chuyển. Hình như nó lại đến rồi. Mắt tôi nhắm nghiền "Không được... Còn chưa gặp được anh ấy... Mình không thể chết..."Cơn đau xé toạc cơ thể tôi làm tôi không có cả động lực để sợ hãi.Tôi bị nhấc bổng lên bởi 1 bàn tay khổng lồ. Sức mạnh khủng khiếp làm tôi thấy như từng khớp xương của mình sắp bị nghiền nát thành từng mảnh. Xong rồi ! Phen này tôi sẽ đi chầu diêm vương trước khi gặp được người tôi yêu nhất mất "Binh trưởng... Cứu em..." Con titan trước mặt tôi trông có vẻ vô tri, nó đang nhìn tôi, ngoác miệng ra cười, hàm răng của nó to đến nỗi 1 chiếc răng cửa đã to gần bằng cả cái mặt tôi rồi. Tôi nhắm nghiền mắt, chờ đợi cái chết. Biết ngay mà, xuyên đến ngoài tường thành thì chỉ có đường chết. Tạm biệt Levi, có lẽ em không đợi được nữa rồi .Nhưng tôi cứ đợi mãi, cái chết không tới. Hay là tôi đã chết? Tôi cũng không biết. Tôi hé mắt "Đây là thiên đường ư?" tôi thầm nghĩMột bóng dáng nhỏ bé thân thuộc đập vào mắt tôi, tôi không thể nhìn rõ, tôi thấy mình nhẹ bẫng và rơi xuống từ bàn tay của TitanBên tai tôi chỉ có tiếng gió thổi vù vù Ai đó khẽ lay vào người tôi"Này! Còn sống không thế?"…
_!Windbreaker X Reader!__Không nhận req_ (hong bt nữa)_Văn phong có thể đấm ngất tại chỗ nên vẫn còn sai sót,sai chính tả hay thiếu chữ nên mong mọi người comment để tớ sửa 🫶🏻_Và Cảm Ơn Vì Đã Ủng Hộ Tác Phẩm Của Tớ >.
Tsukishima không phải dạng người thích nỗ lực quá nhiều trong chuyện nào đó, điều ấy cũng đúng khi nói về các mối quan hệ xung quanh cậu. Kiểu như nếu đối phương không muốn tiến thêm bước nào nữa, Tsukishima cũng sẽ không miễn cưỡng cả hai vượt qua giới hạn hiện tại. Ví dụ như, nếu bạn chỉ muốn cậu đi về cùng bạn đến đầu con hẻm mà không cần đưa về tận nhà, cậu sẽ dừng lại. Ví dụ như, nếu bạn chỉ muốn cậu cùng bạn đi dạo trong công viên mà không nắm tay hay gì cả, cậu sẽ không làm. Hoặc ví dụ như, nếu bạn chỉ muốn đứng ở phía sau ranh giới giữa tình bạn và tình yêu, Tsukishima sẽ không tiến thêm một cm nào nữa. Đối với cậu mà nói, có lẽ cậu thích ở trong vùng an toàn và không nỗ lực quá nhiều như vậy. •Requested by: @vnchuttWarning: Maybe OOC.Truyện chỉ được đăng DUY NHẤT trên wattpad tại acc @sli_mier, tất cả những nơi khác reup lại đều là đạo hoặc lậu.…
nếu cô đơn thì về nhà với em đi vào một ngày đẹp trời, y/n cuối cùng thoát khỏi nơi ẩm thấp quái quỷ đó nhưng thay vì để bản thân được yên thì em quyết định rước thêm cho bản thân vài cục nợ và một trái banh màu cam warning: ooc, không theo cốt truyện…
Một ngày nọ, tôi bắt gặp một chú mèo nhỏ đang nằm co rút nơi con hẻm nhỏ vắng vẻ.... ."Bé có muốn về nhà với chị không?"...."Vậy...bé sẽ là [......] nhé!". Bé mèo ngước đôi mắt xanh lam nhìn tôi. Mắt bé mở to ra, nhưng tôi thừa biết đó không phải là ánh mắt làm nũng hay tạo vẻ dễ thương, mà là bất ngờ xen lẫn sợ hãi....Wanderer x readerTui biết là truyện tui viết có thể dở (đúng là dở thật:)), nhưng mấy bạn đọc vui thôi, có gì thì cứ góp ý, nhưng nhẹ nhẹ ạ :)).Bonus: đây là một bộ truyện đời thường pha chút đáng yêu và nhạt nhẽo sẽ giúp bạn xả stress sau 1 ngày dài mệt mỏi.…
Chuyện kể về những ngày bình thường mà quá đỗi bất thường của cô quản lý...⚠ OOC⚠ Không liên quan đến nội dung trong truyện, nếu có thì ít⚠ R18, truyện có thể chứa yếu tố tục tĩu⚠ Văn phong như quần-Chỉ được đăng tải duy nhất tại Wattap----------Coi bộ em cũng thật kiên cườngVì hôm nào cũng phải lên giường với anh.…
Tựa như tiêu đề, nơi đây chỉ có "em" và "anh".Nơi bình yên chỉ có hai ta, dành riêng cho hai ta.Một tác phẩm dành cho ngày mưa rào, dành cho ngày nắng chói, dành cho ngày mỏi mệt và dành cho những nhịp đập ngọt ngào.…
-Những điều mà Kabukimono, Scaramouche và Wanderer sẽ làm khi hai bạn là người yêu của nhau. - Có liên quan một ít đến cốt truyện game. - Đăng bất cứ khi nào có idea ( hoặc động lực). - Có thể sẽ có yap.…
Lúa đã chín thì phải hạ liềm thu gặt trước khi chúng úa tàn.-----• Hiatus | 24.2.26 - ?• Đây là fanfic, các chi tiết trong fic trừ tuyến nhân vật không liên quan đến cốt truyện của [Honkai: Star Rail].-----Written by @yurim_129…
"Em mơ một ngày được ở bên anh, nhẹ nhàng và dịu dàng như những đoá hoa."•OOC (?)• Charxreaders!• Không đem tác phẩm đi bất cứ đâu.• Đôi lúc sẽ dùng idea có sẵn và chắc chắn sẽ credit.…