Khế ước tình yêu: trộm đi thiếu niên tim - T/g: Anh Nhược Tuyết Trứ
…
Nói về Hoàng Kỳ Ngọc Tuyết sát thủ xuyên không…
"Chấm dứt ở đây được rồi, Kim Han Bin""Xin lỗi, tôi là bác sĩ, không phải trai bao".."Sao anh đi hòai thế?""Lâu về vại?""Nhớ anh quá nè, đồ xấu xa"..."Kim Han Bin, rốt cuộc một năm, chúng ta có bao nhiêu ngày ở cạnh nhau thế?"..."Không, em sẽ không chấm dứt, cho dù chết cũng sẽ không chấm dứt""Tại sao lại phải chấm dứt? Anh có người khác? Em không tin!!!""Em như vầy, thật sự phiền lắm sao?"..."Người bắt đầu là anh, người kết thúc ép phải là em chứ?""Đồ xấu xa"..."Em muốn mời anh đến dự tiệc cưới của em, được chứ?...________Cuối cùng, chính là tôi không hạnh phúcBuông bỏ emTàn nhẫn với emGiờ tôi có gì chứ?Xin lỗi emThật sự xin lỗi em, Chan Woop/s: có lấy vài kiến thức y khoa từ nhiều nguồncó coi Doctor X nên vài đọan hơi giống trong trỏnglấy thì xin phép…
Tình yêu, vốn là một thứ tình cảm muôn hình vạn trạng.Chưa từng bị bỏ rơi, chưa từng bị tổn thương, liệu có thể hiểu được người yêu không? Tình yêu, vốn là một sự trải nghiệm, nhưng mong ước bền lâu.…
Nếu những câu truyện viết ra ở thế giới này thực sự tồn tại ở một chiều không gian khác? Nếu cuốn tiểu thuyết bạn đang đọc hoặc đang viết thực sự được tái hiện tại một nơi trong vũ trụ? Ta đã trôi nổi ở đó rất lâu rồi. Mỗi một lần xuyên thư vào một câu chuyện khác nhau, nhân vật cũng khác nhau. Ta xuyên vào nam có, nữ có, già có, trẻ có, có kẻ điên dại, có người quái gở, có lúc là nhân vật pháo hôi, có lúc là nha hoàn bồi giá, có lúc lại là một người lính chinh chiến sa trường tử trận,...Mỗi một lần chết đi, đau đớn biết chừng nào, chết rồi hồn lại bị rút khỏi thế giới của câu chuyện đó, trôi nổi vô định rồi bất thình lình lại xuyên vào một câu truyện khác. Đáng sợ nhất là lúc chết đi, toàn bộ ký ức từ đầu tới cuối của tất cả truyện ta xuyên đều tái hiện lại.Mỗi lần đều như đại đao giáng đầu chim sẻ, hận não bộ của bản thân không thể tự nổ ra.Đến cuối cùng ta là ai? Nhà ta ở đâu? Ta đều đã quên mất rồi.…
> Có những người ta từng yêu, nhưng lại không thể giữ. Có những mối quan hệ tưởng chừng đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn quẩn quanh trong tim.>> Bốn năm trước, Ninh Phong mất tất cả - tình yêu, niềm tin và lòng tự trọng - chỉ vì anh không đủ giàu, không đủ mạnh, không đủ "xứng đáng" trong mắt cô gái anh từng yêu tha thiết.>> Bốn năm sau, khi mọi thứ đã đổi thay, anh trở về thành phố với vẻ ngoài điềm đạm, phong độ và ánh mắt lạnh lùng như gió đầu mùa. Anh tưởng mình sẽ chỉ tập trung vào công việc, sẽ không yêu thêm ai nữa.>> Cho đến khi... cô xuất hiện.>> Một cô gái bán hoa dưới tầng chung cư.> Một nụ cười nhẹ như gió mà lại mang theo cả sự thách thức.>> Đào Nguyệt - người con gái không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ buồn - đã bắt đầu chọc ghẹo anh như một trò tiêu khiển.> Và cô không biết rằng, trò chơi cô khởi xướng... có thể sẽ là thứ đốt cháy cả trái tim hai người.…