Giữa những tác phẩm ngoài kia rất vui vì bạn đã chọn Sun và ghé lại dành chút thời gian để thưởng thức những dòng cảm xúc nàyĐây hoàn toàn thuộc trí tưởng tượng của Sun, không áp dụng lên đời thật, người thậtNghiêm cấm việc mang đứa con tinh thần của Sun đi bất cứ đâu, không lấy ý tưởng của Sun nhé ạ…
tác giả: Kagumi Aya Summary: Những cuộc trò truyện trên facebook của các quốc gia Disclamer: Tôi không sở hữu Hetalia P/s: Sẽ có một số mang tính thô bỉ :v…
Giữa những tác phẩm ngoài kia rất vui vì bạn đã chọn Sun và ghé lại dành chút thời gian để thưởng thức những dòng cảm xúc nàyĐây hoàn toàn thuộc trí tưởng tượng của Sun, không áp dụng lên đời thật, người thậtNghiêm cấm việc mang đứa con tinh thần của Sun đi bất cứ đâu, không lấy ý tưởng của Sun nhé ạ…
Tên truyện: Xin ngươi đừng theo đuổi ta-- Only on wattpad and facebook -- Đây là CP xuất hiện ở phần phiên ngoại trong truyện Tôi bị ánh trăng sáng của nam chính coi trọng, đoạn đầu có thể hơi khác so với phiên ngoại nhưng tình tiết không có thay đổi--Ỷ mình đẹp nên hay gắt gỏng, đánh người thụ x hội trưởng hội sinh viên cao to cẩu thả xấu bụng công ( yêu nghiệt gắt gỏng thụ x chó săn công ~~ cái nào tui lảm nhảm thì nó sẽ bị nghiêng như vậy nè )Truyện này chỉ là chỉnh sửa lại từ bản convert cho nó dễ đọc thôi, vì mình không biết chữ tiếng trung nào cả, bản tiếng trung còn không biết tìm :((Truyện dịch chưa xin phép gì tác giả đấy :((( mọi người thông cảm nha, đừng reupMuốn đọc truyện sớm nhất thì vào trang này : https://www.facebook.com/thiccmtdaonhungdeodamcongkhai…
Giữa những tác phẩm ngoài kia rất vui vì bạn đã chọn Sun và ghé lại dành chút thời gian để thưởng thức những dòng cảm xúc nàyĐây hoàn toàn thuộc trí tưởng tượng của Sun, không áp dụng lên đời thật, người thậtNghiêm cấm việc mang đứa con tinh thần của Sun đi bất cứ đâu, không lấy ý tưởng của Sun nhé ạ…
📖 Văn án:Có những người... dù bạn không còn nhớ rõ giọng nói của họ, bạn vẫn có thể nhận ra họ bằng cảm giác - như một khúc nhạc xưa cũ nào đó vô tình vang lên giữa chiều hoàng hôn.Dao tỉnh dậy trong một thế giới vừa quen vừa lạ.Những người bạn vẫn ở đó. Những con đường, những hành lang trường học, những buổi tập nhạc... tất cả đều giống như cậu từng sống qua.Chỉ có điều - Arthit không còn nhớ cậu là ai.Nhưng tại sao mỗi lần ánh mắt hai người chạm nhau, tim Dao lại đập lệch một nhịp?Và tại sao những mảnh ký ức mơ hồ ấy - giấc mơ về một "phiên bản khác" của chính mình - cứ lặp đi lặp lại, như một bản nhạc chưa kịp viết xong?Ở một nơi nào đó giữa những nếp gấp của bầu trời, giữa vô vàn dòng thời gian song song, có lẽ từng có một Dao khác đã yêu Arthit bằng tất cả những gì mình có.Và câu hỏi là:Nếu được gặp lại người ấy lần nữa... bạn có dũng cảm bước tới không, dù biết rằng lần này, có thể chỉ mình bạn nhớ?…
"Không chê anh nghèo, lên xe anh đèo."Đầu Daeyoung hiện một dấu chấm hỏi."Anh đâu có nghèo?""Thì?""Thì em không chê anh. Nhưng mà em không lên xe được không?"…