[Longfic][JunSeob] Ck à! Tao Yêu Mày ♥
…
Tuổi thiếu niên là cái tuổi có thể nói là ghi dấu nhiều thay đổi lẫn cả về tinh thần và thể xác của con người ta nhất. Vậy nên giờ đây, ta ghi lại những tháng ngày ấy, niêm phong nơi này. Những tháng ngày ấy có thể là êm đềm, có thể là đau xót, có thể là những lục đục gia đình; và cũng có thể là những phút giây thả hồn trôi theo cơn gió lãng du, thả hồn cùng mây trời trong sớm mai tinh khiết, quên đi hết những muộn phiền cuốn chặt lấy con tim bấy lâu nay. Nhưng... đến khi bay đủ rồi, thả đủ rồi, ta lại bàng hoàng nhận ra bản thân mình vẫn ở nơi này. Muộn phiền còn đó, giày vò còn đây. Rồi mới thấy đời sao mà tàn nhẫn, cho ta những giây phút thăng hoa cùng xúc cảm, để rồi lúc ngã xuống mới càng thấm thía cái nỗi đau tê tái cả tâm hồn...…
Đây là fan-fic nối tiếp chương 235 của manga Tokyo Manji Revengers. Kế thừa toàn bộ nội dung của 235 chương trước. Mình mới đọc bộ này được một tháng, nhưng do chờ chương mới quá lâu, mà cũng đã đọc đi đọc lại được 3 4 lần rồi, nên mình quyết định viết tiếp phần kết trong khi chờ tác giả ra những chương tiếp theo.Do cũng khá bận nên mình cũng không chắc sẽ up theo chu kì cố định được.…
Đoản vănTác giả: Dương QuangSau tất cả đó chỉ là trò chơi...Đây chỉ là fanfiction do mình viết thôi...các bạn nếu muốn mang đi hay gì thì xin nói với mình nhoa.…
Cứ sống hết mình rồi yêu thương sẽ đến !…
Thứ nhất : Tên truyện chỉ là tạm thờiThứ hai : Cái này vừa tặng cho fan Dương nữ - Yết nam , vừa tặng cho fan Cạp nữ - Xử nam , và vừa tặng cho bạn thân của ta…
Ở phần 1, chúng ta đã theo dõi bước chân của Ino và Bạch Mộc đến hiện trường vụ án mạng.Theo sau đó còn có thân vương Lucas Capnighter- cũng là top 8 của bộ truyện.Liệu vụ án này sẽ đi tới đâu? Heiting sẽ ghen tuông thế nào khi biết được hành động của Ino và Lucas Capnighter.Mời mọi người tiếp tục đón xem phần 2 của (Fanfiction) Dẫn sói vào phòng p1…
Tôi và cậu học chung trường trung học nhưng cả bốn năm đều khác lớp. Lên cấp ba tôi và cậu mỗi người một nơi. Những tưởng cuộc sống của chúng tôi cũng giống như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không gặp nhau. Vậy mà định mệnh cho chúng tôi gặp lại sau hơn hai năm xa cách. Cậu nắm tay tôi, cậu nói: "Anh yêu em!"Tình yêu quả nhiên kỳ lạ! Duyên phận cũng thật khéo!…