Đôi Ba Lời Nhảm Nhí
Những chuyện ba láp ba xàm viết ra sau này đọc lại còn có thứ để hồi tưởng. 365 ngày cuối cấp và sau 365...note: có lẽ đa số là chuyện không vui, viết để nhẹ lòng đỡ overthinking.…
Cảm Ơn Em Đã Tới Bên Anh
Tớ nghĩ là không được hay lắm vì đây là lần đầu tớ làm việc này. Quả là nội dung sơ sài và chắc chắn các cậu đã đọc qua vài bộ học đường có cốt truyện tương tự vậy rồi ^^…
Truyện cổ tích tôi kể hằng đêm✨
Truyện cổ tích dành cho những người vô triTruyện cổ tích dành cho những ai không mang nãoTruyện cổ tích dành cho những người vã OTP✨- Truyện luôn được đăng vào những giờ tâm linh hoặc khi nào chả được -====================================LƯU Ýo Các Char ko thuộc về con, con chỉ OOC nó quá đà mà thôio My AU! nặng = Đá văng bản gốco Đây hoàn toàn là ý tưởng của mình, nếu đã có trùng trước thì cho mình xl trước ạ!o Truyện chỉ được đăng ở Wattpad!!o Tự ý dịch, lấy ý ko cre, bưng bê fic sang một nền tảng khác hoặc nặng hơn là COPY = BÁO CÁO, PHỐT!=================Háp pi khi đọc nhannn!…
[Thanh Xuân Vườn Trường] Vậy em thích anh nha ?
Hmmm , tác phẩm đầu tay của Spring . Ủng hộ tui nhẹ nhàng nha :> Mãi yêuu…
Đoá Sơn Trà Trên Vai
Đoá sơn trà kia, cũng như cánh chuồn chuồn vậy.Có cánh chuồn chuồn nào đậu trên vai anh không?Nhẹ nhàng như vậy, chỉ sợ là người không hay...…
[Project / Design] - COLLABORATION ©Tacyssi
Dự án Collaboration này là nơi tớ sẽ collab với một editor bất kỳ vào mỗi 1-2 tuần, dự án sẽ kết thúc khi tớ collab với đủ 50 editor trên wattpad (cả PTS lẫn ĐT)© Project được thực hiện bởi Tacyssi…
Nho Tím Đường Mật
" Tôi nghĩ mình không kì lạ khi thích đâm đầu vào mấy thằng trapboy ngầm đâu. Nghĩ mà xem, mấy thằng đẹp trai mà đầu có não, tim có tình ấy, cô nào chả mê. Kiểu lịch sự ngoài đường, trên giường hóa thú..." " Tiết trời mùa đông lạnh giá, thế mà tay tôi đang được bao bọc bởi lớp lông áo dày của bạn cùng bàn. Bỗng nhiên một cái lạnh đột ngột truyền từ những đầu ngón tay lên trung tâm đầu não. Khánh... tay nó đang chạm vào tay tôi. Bàn tay to lớn của nó nắm lấy một ngón tay tôi, nhẹ nhàng mà tê dại. Là do tôi nghiện nó quá nên mới có cái cảm giác bất thường đó hay là nó có ý đồ với tôi? Sao mà thế được, em bé Đinh Khánh của tôi ngoan lắm. Sau này tôi sẽ bị chính câu đó vả mặt. Tôi nghiêng người về phía nó, nhỏ tiếng hỏi: " mày lạnh à? Tao trả áo rồi mặc vào nhé?" " Không cần" Khánh một tay viết bài, một tay đang mân mê ngón tay tôi" tay tao lạnh thôi, mặc áo vào nóng lắm" "ồ" tôi kêu lên tỏ vẻ đã hiểu. Tôi với Khánh, hai đứa mỗi đứa một tay cho vào bên trong cái áo, thỉnh thoảng tôi có đưa mắt để xem giáo viên có đi tới chỗ tôi hay không. Hmm... sao tôi lại lo lắng thế nhỉ? Khánh với tôi chả có quan hệ gì cả! Chỉ là tôi thích cậu ta, còn cậu ta thì không. Thế thì lí do gì tôi phải sợ việc bị giáo viên và mấy đứa bạn trong lớp bắt được cơ chứ! Nghĩ rồi tôi bỏ tay ra khỏi áo Khánh đặt lên bàn..."…
YÊN NIÊN ẢNH
Một đoạn tình, lạc giữa khói thời gian. Một oan trái, kéo dài hai kiếp người.Nàng là ái nữ nhà quan - cứng cỏi, quật cường, chẳng ngờ một lần thẳng tay lại rơi vào vòng báo oán.Hắn là kẻ nghèo mưu trí, vì tình mà hóa thủ đoạn, vì một lời van xin mà chôn vùi cả đời người khác.Nơi miếu Sơn thần, dưới ánh trăng mờ, hai số mệnh giao nhau bằng máu và phản bội.Tưởng đã chết nơi đá dựng, ai ngờ mở mắt ra - nàng thấy mình trong hình hài kẻ khác, sống giữa một thế giới xa lạ, đầy máy móc và những con người mà nàng không hề biết là ai.Hắn... cũng đã ở đây. Nhưng không còn nhớ nàng.Còn nàng, nhớ tất cả.Yên Niên Ảnh - là hành trình tìm lại chính mình trong lạc lối, là đoạn duyên dở dang bị số phận chôn kín dưới lớp bụi của hai thời đại.Họ, liệu có thể tha thứ cho nhau, khi chính tình yêu là khởi nguồn của tất cả đau thương?…
Toi thich cau
Đ0.k ik…
Marianna Ucrìa
Marianna Ucrìa là một tiểu thuyết nổi bật của nữ văn sĩ Ý Dacia Maraini, kể về hành trình của một người phụ nữ bị câm điếc trong xã hội quý tộc Sicily thế kỷ 18. Từ khi còn nhỏ, Marianna đã bị ép kết hôn với người đàn ông lớn tuổi mà cô không hề yêu thương, nhưng chính sự im lặng bắt buộc ấy lại giúp cô phát triển một nội tâm sâu sắc và khao khát tri thức mãnh liệt. Giữa một thế giới nơi phụ nữ bị ràng buộc bởi những định kiến hà khắc, Marianna dần tìm thấy tiếng nói của mình qua sách vở, tư duy độc lập và lòng khao khát tự do.Với giọng văn tinh tế, giàu chất thơ, Dacia Maraini không chỉ khắc họa số phận một cá nhân mà còn mở ra bức tranh rộng lớn về xã hội Ý thời bấy giờ-một thế giới mà những quy tắc gia trưởng áp chế con người, đặc biệt là phụ nữ. Marianna Ucrìa là câu chuyện về sự đấu tranh, khám phá bản thân và hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời, nơi im lặng không còn là dấu hiệu của sự khuất phục, mà trở thành biểu tượng của sức mạnh và ý chí kiên cường.…
◣Tacy's Library ◥
Chỉ là nơi để up những thảm hoạ sâu bitch của Tacy thôi :'> Đồng thời cũng là một quyển nhật ký đánh dấu từng bước tiến trong sự nghiệp design Highest Rank : #122 - Phi Tiểu Thuyết…
Hướng Dương đã nở hay chưa ?
Tớ thích hoa hướng dương không chỉ vì nó đại diện cho tình yêu thầm lặng, thủy chung mà nó còn luôn hướng về phía mặt trời... rạng rỡ và toả sáng.Và khi thấy ánh nắng ấy lại nhớ đến góc sân đấy .Dường như muốn gom cả cái nắng của mùa hạ vào một khung hình thanh xuân không thể trở lại...Anh muốn quay trở lại thời gian ấy để biết được những điều em đã làm. Gia Bảo ngồi xuống bên cạnh tôi cài chiếc kẹp tóc hoa hướng dương lên tóc tôi" Anh quên chưa trả em, cũng là chưa từng quên em Trúc Ly à."…
Băng hương như cố
BĂNG HƯƠNG NHƯ CỐTác giả: Mễ Lạp PhấnVăn án:Chín năm tình nghĩa, hai năm hôn yên, cục cưng một cái, để bất quá tiểu tam thanh xuân vô địch. Gặp được phản bội ly hôn sau Lạc Băng, chạy trối chết, thậm chí chưa kịp lưu lại phụ lòng nam nhân tiền tài. Đi qua mùa đông nữ nhân, hết thảy từ đầu bắt đầu. Ngựa tre cùng bạch mã, thình lình xảy ra. Lạc Băng hay không còn có năng lực lại yêu?…
Ngôi Sao Băng Lạnh Giá [HE]
Chắc ai cũng biết nhìn được sao băng chúng ta sẽ ước được một điều ước đúng không? Các bạn có tin về đều đó không? Nhưng cũng một số người đã tin điều ước của sao băng sẽ thành hiện thực có phải không? Như Tố Diệp Lăng và Mạc Y Phong đã từ nhỏ muốn được ngắm sao băng và ước nó có thể trở thành sự thật. Và một lần đi du ngoại cùng gia đình, Diệp Lăng và Y Phong cả hai đều thấy được sao băng và ước nguyện mong muốn của cả hai khi thấy sao băng là : "Lớn Lên Tôi Muốn Cả Hai Chúng Tôi Sẽ Được Sống Chung Một Nhà, Là Một Gia Đình" Nhưng trời nào cho ta được như vậy nhỉ? Uớc sẽ thành sự thật hoặc có thể là không? Uớc chỉ là ước đâu có thể ước rồi thành hiện thực được đâu. Nhưng dù thế Diệp Lăng và Y Phong vẫn sẽ tin rằng sao băng đã nghe thấy và đang thực hiện ước nguyện đó cho chúng ta. Nhưng một sự cố lớn đã xảy ra, gia đình Diệp Lăng đã bị sát hại bởi mấy tên sát thủ SD nhưng may cho là Diệp Lăng đã trốn thoát được và.................còn gia đình Y Phong thì biết được tin vô cùng sốc và tìm cách để tìm được Diệp Lăng nhưng dù tìm được mấy năm qua nhưng vẫn không thấy........"Em đang ở đâu vậy, Diệp Lăng""Anh là ai? Tôi không biết, anh tránh ra đi""Dù em không nhớ anh, anh vẫn sẽ yêu mình em thôi, Diệp Lăng à!""Em yêu anh nhìu lắm, Y Phong à"…
Bọ cánh cam & Macaron đậu đỏ
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…




