[ BachiIsa ] Một lần cuối
Biển và Em…
Biển và Em…
''.... Chúng tôi đi băng băng trên đường, làn gió man mát ùa vào phổi - cảm giác khoan khoái một cách dễ chịu, hòa cùng dòng người tấp nập qua ánh đèn vàng mập mờ. Chính xác là trông y hệt một đôi tình nhân đi dạo phố buổi tối - sự hiểu lầm không đúng lúc cho lắm. "Thật ra tao không thích Minh Huyền đâu""Hả? Là sao?"Tôi giật mình khi thấy Quân đột ngột mở lời. Nói thật, nếu cả chuyến đi nó không nói câu nào thì tôi cũng câm như hến. Có thể với ai đó tôi là người hướng ngoại nhưng riêng nó thì khác. Khó để làm thân, ai nhìn vào tưởng tôi không có miệng ấy chứ."Thì không thích thôi. Mày cũng thấy thái độ của nó còn gì, rõ ràng là đang từ chối tao một cách quyết liệt" - Quân nhún vai, bóp phanh để dừng đèn đỏ."Mày cũng biết nhận thức rồi đấy" - Tôi đáp lại gọn lỏn, không phải là không muốn nói chuyện với nó mà là không biết nói gì. Chỉ sợ nó là trapboy hay gì rồi lại tán tỉnh bạn tôi lung tung thì không hay thôi...''…
"Yêu mà không có danh phận"Tình cảm trên bạn bè-dưới tình yêu,phản phất sự ngọt ngào của quan tâm,đồng cảm,và tâm sự của nhau giữa hai người bạn khác giới tuổi mới lớn.Mối quan hệ giữa Lệ và Thoa không có danh phận của nhau,nhưng trong lòng hai người đối phương luôn là ưu tiên hàng đầu trong tâm trí mình.Họ không chỉ "quý" nhau vì tính cách và năng lượng bù trừ,mà còn vì là hai tâm hồn đồng điệu có chung một vết xe đổ._________________________________________________________________________:"Cậu có nghĩ chúng ta là một cặp trời sinh không,Chibi-chan?":"Một cặp trời sinh ấy hả..?Có thể lắm,nhưng chỉ gần như thế thôi.Không biết chừng tôi với cậu có bao nhiêu tội chung với nhau rồi":"Ê ê??-,đang tình cảm đó mẹ!"....…
Mk mới làm mong m.n bình chọn cho Mk..😉😍…
Gạo và tầm gửi…
OOC AU!…
hơn nhau 3 tuổi có sao đâu mà...nhưng em mãi muốn là cô dâu nhỏ của anh thôi…
Sông và Trăng…
Đây là thông tin vk ck trong gia đình crepypassta mà tuôi nghĩ ra…
An Nhi và Quốc Khang trở thành bạn cùng bàn chẳng mấy thân thiết. Cậu không muốn nói chuyện, còn cô thì sợ bản mặt lạnh tanh đó.Một bài kiểm tra văn đã kéo hai con người thấp điểm, đồng cảnh ngộ trở thành bạn bè xã giao. Cô cũng phát hiện ngoại trừ cái môn đầy thơ mộng này thì cậu chẳng gặp trở ngại với thứ gì. Cô ngưỡng mộ sự học giỏi của cậu, còn cậu thì thắc mắc cô lấy đâu ra sự vô tư khi bị điểm thấp như thế.Cho đến một ngày, An Nhi lỡ tay cướp mất con điểm 10 của Quốc Khang. Thấy không có cách nào xóa đi món nợ ân tình, cô quyết định tự biến mình thành con nợ mặt dày và khó quên trong lòng cậu.Giờ kiểm tra lý: "Ê Khang, đáp án từ câu 10 đến câu 20 là gì?"Giờ kiểm tra hóa: "Ê Khang, đáp án của tớ với cậu khác nhau, vậy tớ sai hay cậu sai?"Giờ kiểm tra sử: "Ê Khang, tớ lỡ chép phao chỗ này xấu quá không nhìn được. Cậu có nhìn ra là chữ gì không?"Giờ kiểm tra toán: "Ê Khang, câu cuối đó sao mà chứng minh được. Tớ thấy bấm máy tính là ra, hay tớ ghi vào như thế nhé?""Ê Khang, cậu nghe tớ nói gì không?""... Im lặng! Đừng hỏi nữa. Mau chép vào, sắp hết giờ rồi kìa.""Ok!"…
fic này không chứa nhiều lời thoại…
câu chuyện nhỏ mở đầu bằng lời chia tay…
một mối quan hệ bình thường lẫn bất ổn…