"Dear friend... I was never the chorus, only the silence between your lines."⸻Em là người hát tình ca.Giọng em đủ dịu để khiến người khác tin rằng tình yêu là có thật.Em yêu nhanh, si mê chóng, đau đớn đến tận cùng - rồi viết thành bài hát và hát như thể chưa từng tan vỡ.Tôi luôn là người ngồi ở hàng ghế sau cùng, lặng lẽ ngắm nhìn em, nghe em kể chuyện tình người khác.Tôi biết tất cả lời bài hát, nhưng không có câu nào nói về tôi.Tôi từng nghĩ, nếu mình tốt với em đủ lâu, đủ âm thầm... có thể em sẽ viết gì đó cho tôi.Chỉ một đoạn thôi.Một câu hát cũng được.Một chữ "anh" thôi... cũng được.Nhưng không.Bài hát nào của em cũng là tình ca.Và tình ca của em...Chưa từng có tôi trong đó.Em chưa từng viết cho tôi.Nhưng tôi đã yêu em qua mọi bản tình ca về người khác.⸻+1 Trope yêu thích top 1 trong lòng tôi: Hanahaki…
Trích đoạn oneshot 1: Shou ngồi xuống bên cạnh, khẽ vỗ nhẹ vào má Akira. "Dậy uống thuốc đi." Akira mơ màng mở mắt, mất vài giây mới nhận thức được sự hiện diện của Shou. "Shou...?" Giọng cậu khàn đặc. "Uống thuốc rồi ngủ tiếp." Shou đưa ly nước và viên thuốc đến gần. Akira nhăn mặt nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Khi uống xong, cậu thả mình xuống ghế, mắt lim dim. Shou nhìn cậu một lát, rồi đứng dậy đi tìm khăn ấm. Cậu nhẹ nhàng lau trán cho Akira, cử động chậm rãi như sợ làm cậu thức giấc. Ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt vào, phủ lên gương mặt Akira một tầng sáng dịu dàng. Cậu ấy trông mong manh hơn hẳn mọi ngày-không còn vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát, mà chỉ là một cậu thiếu niên đang yên bình chìm trong giấc ngủ. Shou nhìn một lúc lâu, rồi thở ra nhẹ nhõm khi thấy sắc mặt Akira dần hồng hào hơn. Cậu không rời đi ngay mà ngồi xuống cạnh Akira, đôi mắt trầm lặng quan sát từng hơi thở đều đặn của cậu ấy. Và rồi, khi chắc chắn Akira đã ngủ say, Shou khẽ cúi xuống. Một nụ hôn nhẹ như gió thoảng đặt lên trán Akira. Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tim Shou lại đập nhanh hơn bình thường. Cậu nhìn gương mặt yên tĩnh trước mắt, nhẹ giọng thì thầm. "Lần sau đừng để bản thân ốm như thế này nữa." Akira không nghe thấy. Nhưng ngay cả khi đang ngủ, khóe môi cậu vẫn khẽ cong lên, như thể đã cảm nhận được sự hiện diện của người bên cạnh._______Fanfic otp: ShouAkira - Tokyo Aliens Author: Lucis Helios - là tuiDo not reup, chuyển ver, mang đi linh tinh.…
cre ảnh : https://pin.it/7oEyfIn6IMọi yếu tố trong truyện chỉ mang tính chất tưởng tượng ( sự tưởng tượng hạn hẹp của tác giả ). Vì quá là đam mê chú Soon nên tôi đã quyết xách thân lên viết fic , deadline ra chap có thể 1 hoặc 2 ngày ( hoặc là drop luôn từ đầu vì bí í tưởng hihi )Truyện có thể có yếu tố ngược vì mình thích ngược , hoặc là ngọt tùy vào tâm trạng.Hãy cùng đón nhậm nó nhé các độc giả thân yêu!!💗…
Sau khi li hôn, Vinny Hong không biết tôi đi viết fic ship anh ta và đủ gã đàn ông trong đời anh ta😌😌😌, đừng ai nói nhé, tôi không muốn lại ra toà nữa đâu😌😌😌…
[JossGawin] Điệu Waltz Dưới Ánh TrăngThể loại: Lãng mạn, cổ tích giả tưởng, giả trang, hôn nhân sắp đặt, slow burn, hài duyên dáng, HETagline: "Yêu nhau từ một điệu waltz. Kết hôn vì một lời hứa. Và nhận ra - hóa ra ta cưới đúng người, đúng thời điểm."Trong một thế giới nơi ánh trăng tan ra trong không khí, và lời hứa trong cơn say có thể trở thành định mệnh, hai vương quốc chạm nhau bằng một hôn ước mà không ai kịp hỏi: người được gả đi có đồng ý không?Một "công chúa" chưa từng thật sự là công chúa.Một hoàng tử không muốn chọn người bạn đời từ một bức tranh.Một đêm vũ hội nơi ai cũng giấu mặt, và một điệu nhảy ngắn ngủi đã gieo vào tim họ một điều gì đó chưa gọi tên.Họ gặp nhau trong ánh trăng, xa lạ.Rồi cưới nhau dưới ánh đèn cung điện, không nhận ra.Đây là câu chuyện về một chiếc nhẫn bị rơi.Một ánh mắt không quên.Và một người chồng cố tán lại vợ mình - sau khi phát hiện ra, hóa ra mình đã yêu người ấy từ rất lâu.⸻"Em ấy là người ta đã yêu trong điệu waltz đầu tiên.Là người ta vô tình cưới.Là người ta đang cố tán lại."…
Vui lòng không re-upload ở bất kì đâu.Nếu mọi người thấy những câu chữ của mình được đăng ở bất kì nền tảng nào ngoài tài khoản wattpad @wncreinsept99, thì đấy chắc chắn không phải là mình đăng và không có sự cho phép của mình.Chân thành cảm ơn mọi người.…
Cre ảnh bìa : tôii Ngôi nhà nhỏ xinhh của OTP Xưng hô : + China - hắn + Vietnam - cậu * Truyện không hợp gu xin né dùm* Đây là lần đầu tôi tác nghiệp, có thể lối văn sẽ giống các tiền bối đi trước* Không nhạy cảm với bất kỳ từ ngữ nào, nên cứ bình luận thoải mái ạ* Truyện sai sự thật, không dựa trên bất cứ yếu tố lịch sử nào*Lịch đăng không cố định, khi nào rảnh sẽ đăng Cuối cùng, cảm ơn các cậu iu đã ghé qua xem và đọc tới dòng này nhee :)• Phối giống (4 chap) ✅• Quốc bảo (3 chap) ✅️…
Trong thế giới của những lời nguyền, gia tộc thuần huyết và những hành lang lạnh lẽo của Hogwarts, Daniels không bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành một phần của điều gì đó... sâu hơn cả rắc rối.Cô là ánh sáng ồn ào, vụng về nhưng không hề yếu đuối - luôn vô tình làm mọi thứ rối tung lên chỉ bằng một nụ cười.Còn Lorenzo Berkshire lại là kiểu người đứng yên trong mọi cơn bão. Ít nói, đúng mực, và luôn biết cách khiến người khác im lặng mà không cần nâng giọng.Họ không thuộc về cùng một thế giới.Nhưng Hogwarts chưa bao giờ là nơi dành cho những điều "nên xảy ra".Chỉ là... đôi khi, ánh nắng cũng có thể chạm tới những nơi tưởng như mãi mãi im lặng.Và đôi khi, sự im lặng ấy lại bắt đầu biết rung động.Nếu yêu là một lời nguyền,liệu họ có dám phá vỡ nó... hay chấp nhận bị nó giữ lại mãi mãi?💛 "Có những thứ không cần nói ra vẫn luôn tồn tại."…
bìa mìn lấy trên pin nhe truyện có lẽ sẽ theo hướng thuần ngọt nên nếu ko hợp gu thì thoát ak, nếu góp ý thì xin hãy văn minh nhé văn phong tác giả chỉ đủ điểm qua môn nên ko nên hy vọng nhìu và tác phẩm chỉ đc tạo ra theo sở thik của cá nhân tác giả nên nếu ko hợp thì có thể out ngay ak có thể sẽ thấy một số phân đoạn mình đã thấy ở tác phẩm khác thì CÓ THỂ là tác đã tham khảo ak Cảm ơn mọi người đã ghé qua tác phẩm ak ଘ(੭ ᐛ )♡…
sen đá được xem là biểu tượng cho ý chí kiên cường, phấn đấu vươn lên trong cuộc sống. Loại cây này có khả năng thích nghi rất tốt với mọi khí hậu, địa hình và sống quanh năm, khi lá cây rụng có thể nảy chồi và từ đó mọc lên một cây mới.…
Motif chính: Khiếm khuyết - Healing - Ẩm thực - Tình yêu - Văn hóa TháiThể loại: Chữa lành, slice of life, hiện đại, đời thường, tình cảm nhẹ nhàng, HE⸻"Một câu chuyện về lặng im, ánh sáng và tình yêu không cần lời nói."⸻Có những âm thanh không đến từ cổ họng,mà từ ánh mắt, từ lòng bàn tay, từ những điều nhỏ đến mức người ta hay lãng quên.Joss - một chàng trai khiếm thính sống khép mình trong một thành phố xa lạ. Ba năm, ba mươi hồ sơ xin việc, ba mươi lần bị từ chối. Anh sống đủ ăn, đủ mặc, nhưng trong lòng luôn thiếu một điều gì đó - như thể cuộc đời chỉ là bản nhạc nền không lời.Rồi anh gặp Gawin - cậu sinh viên ngành trị liệu ngôn ngữ, nụ cười sáng như nắng hạ và đôi tay nói được cả những điều ấm áp nhất. Cậu không hỏi nhiều, chỉ kiên nhẫn ở bên. Nhẹ nhàng. Như nắng. Như một thanh âm không ồn ào, nhưng vang xa trong lòng người.Từ một căn bếp nhỏ nơi góc phố Thái, giữa mùi cà ri xanh và hơi ấm từ nồi súp hầm nước cốt dừa, họ bắt đầu học cách lắng nghe nhau. Không phải bằng tai. Mà bằng sự hiện diện không lời.Đây là câu chuyện về một người học cách tin rằng mình không cần phải hoàn hảo để xứng đáng được yêu,và một người chưa bao giờ ngừng tin rằng -đôi khi, thế giới chỉ cần một người biết lắng nghe tiếng nắng trong lòng mình là đủ.⸻Mình nảy ra ý tưởng cho truyện này sau khi trò chuyện với mẹ về một người với số phận tương tự. Nhưng buồn thay anh lại không được may mắn như Joss. Hy vọng thế giới ngoài kia sẽ dịu dàng với anh hơn nhé ❤️…
Rất mong các bạn bỏ chút thời gian đọc vài dòng tâm sự trước khi bắt đọc với câu chuyện, vì nếu không đọc rất có thể đọc sẽ dẫn đến những hiểu lầm không đáng có: THẬT RA câu chuyện teen này mình viết cách đây hơn 4 năm rồi (đăng lần đầu tiên ở 1 web khác vào mùa hè năm 2013), khi đó bản thân vẫn trẻ con lại là mem mới tập tành viết lách nên văn phong khá yếu, không tránh khỏi những sai sót trong chính tả cũng như cách dùng từ, đặt câu.BÂY GIỜ mình có viết truyện khác ở wattpad với danh xưng khác, thể loại khác, văn phong giờ cũng được nhận xét là mượt mà và uyển chuyển rồi. NHƯNG mình rất nhớ đứa con đầu lòng "Tomboy Nổi Loạn" này vì trang web trước kia đăng đã bị lỗi, fix lại thành ra mất hết cả lượt views và comments. Mà các web khác thì copy tràn lan, không giữ đúng nguyên bản. VÌ VẬY mình quyết định đăng lại truyện ở mái nhà chung Wattpad. Mình không còn giữ được bản gốc nữa: số chương, tên chương bị các web đảo lộn hết rồi. Giờ đành chia lại số chương thôi, còn tên thì không nhớ nữa. Ngoài việc lược bỏ phần giới thiệu nhân vật và một số chỗ trình bày ''thừa thãi'' nhằm phục vụ cho việc đọc của các bạn dễ dàng hơn, mình vẫn GIỮ NGUYÊN phần văn bản trước kia (sẽ không sửa bất cứ nội dung hay từ ngữ nào). MONG các bạn không nghĩ mình bảo thủ, đơn giản đây là kỉ niệm đẹp đối với cá nhân mình. Nó là minh chứng cho một thời trẻ con lông bông và cũng là quãng thời gian "ngô nghê" khi mới theo đuổi đam mê. Xin cảm ơn!Rose Sullivan…