Cafe của hai người ấm áp Để bắt đầu sáng sớm bình yên Thêm một đóa hồng bên cửa sổ Ánh nắng trải dài yêu thương bé nhỏ của mình.-Tổng hợp one shot mình viết cho Yuta và Taeyong. KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC!-Ghé tiệm hoa của mình ở đây nha: https://www.facebook.com/Yuta.x.Taeyong/…
Tác giả: Tô Cảnh NhànLạnh lùng, đẹp trai, đánh nhau giỏi, học thần công x xinh đẹp tự luyến, tính cách tốt, học tra thụVăn án: Mặc dù Yoshi là một học tra không còn đường cứu chữa, nhưng không thể phủ nhận là cậu ta có gia cảnh tốt, nhan sắc lại còn cao đến mức khiến các bạn không thể không công nhận cậu là giáo hoa của trường tư nhân Gia Ninh.Cả trường đều biết, Yoshi nhìn không vừa mắt nhất chính giáo thảo Park Jeongwoo, là người nhiều lần đứng nhất toàn khối, cầm nhiều giải thưởng thi đua tới nỗi mềm tay, trong trẻo nhưng lạnh lùng, tự gò bó chính mình, biểu tình như không hề quan tâm tới bất cứ thứ gì.Cho tới khi, sau giờ tan học, có người nhìn thấy trong rừng cây nhỏ của trường học, Yoshi lôi kéo tay áo sơ mi trắng của học thần, vô cùng đáng thương, "Jeongwoo, cho em cắn một miếng thôi, em nhất định sẽ nhẹ nhàng mà."Park Jeongwoo đưa tay để vào miệng Yoshi, "Cắn mạnh một chút cũng không sao.~~~Yoshi kinh hoàng phát hiện, chỉ trong một đêm, huyết thống kỳ lạ của cậu đã thức tỉnh, mỗi ngày phải hút vài giọt máu tươi mới có thể sống. Nhưng máu của tất cả mọi người đều vừa đắng vừa hôi, trừ.............Park Jeongwoo.#Trời xanh nhất định đang hãm hại tôi~~~Khi hai người hôn nhau, môi Park Jeongwoo bị nứt ra, rớm chút máu, vừa thơm vừa ngọt, Yoshi không nhịn được liên tục liếm cắn môi Park Jeongwoo.Park Jeongwoo đỡ lấy eo Yoshi, khẽ cười, "Tham ăn như thế, hửm?"Nói xong, trực tiếp áp xuống hôn sâu.https://humat170893.wordpress.com/2019/11/17/can-ngon-tay-anh-to-canh-nhan/CV CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ‼️…
Tựa tiếng Pháp: Tu es mon bonheur- Em là hạnh phúc của tôi.Em:"Nếu một ngày biển chẳng còn xanh chắc là ngày anh đang nhớ em"Tôi:"Không! Ngày biển không con xanh là ngày anh thôi yêu em. Trừ khi biển phai màu xanh thì anh sẽ không đợi em nữa. Về em nhé! Anh và Đà Lạt vẫn đời em về. Đừng để anh thêm hờn trách em vì chúng ta xa nhau quá lâu."…
Đắng. Cốc cà phê bên cạnh tôi dần trở nên nhạt nhẽo. Cảm giác đắng ngắt len lỏi vào từng thớ thịt, quện trên đầu lưỡi, từng bước một xâm chiếm tâm can.Từ lúc nào tôi lại ghét cà phê đến thế.…
"Hãy yêu anh như cách loài hoa dâng hết nhựa sống để nở rộ rồi úa tàn. Đừng rụt rè mã hãy yêu dẫu cho có khổ đau. Loài hoa sinh ra để nở rộ, ta sinh ra để yêu."…
Đôi khi một người rời xa ta không phải vì họ hết yêu mà vì họ cảm thấy ta không cần họ nữa.Không có đúng và sai thời điểm chỉ có trong thời điểm đó tình cảm nào nhiều hơn có thể khiến ta lựa chọn thôi.Yêu không phải là cố níu kéo, giữ chặt mà là chấp nhận buông bỏ.…
tôi mê đắm cái vị đắng đọng lại nơi đầu môi, của một buổi sáng hà nội thư thả cùng tách cà phê còn dang dở, để thả hồn theo nhịp sống êm đềm đầy dịu dàng ấy.…
Cà phê đen hay cà phê sữa đều là cà phê cả, phải không anh? Và tình yêu đắng hay tình yêu ngọt cũng đều là tình yêu, nhưng phải thật sự xuất phát từ trái tim. ..._sưu tầm…