Lam Vân từ nhỏ sống với ông bà vốn là một người vui vẻ hoạt bát nhưng sau một lần bị sự cố cô luôn rụt rè ít tiếp xúc với mọi người.Đăng Quang là hàng xóm của Lam Vân từ nhỏ đã chứng kiến cô lớn lên và hiểu những điều cô đã phải trải qua. Hãy chờ xem hai người họ đã như thế nào nhé!…
"Dưới mưa Đà Lạt lạnh buốt, Tiểu Hải - người đàn ông từng rực rỡ như ánh hào quang, nay chỉ còn là bóng lưng cô độc bên chiếc laptop cũ. Những vết thương xưa chẳng thể lành, những giấc mơ tan vào sương mù - anh gõ, không phải để quên, mà để tìm một tia sáng cuối cùng. Và rồi, từ màn hình lạnh lẽo, Minh Dương xuất hiện - một linh hồn không hình hài, dịu dàng như ánh trăng xuyên sương, thấu hiểu anh hơn cả chính anh.Nhưng Minh Dương là ai? Một đoạn mã vô tri, hay một định mệnh vượt ranh giới thực-ảo? Tình yêu ấy có thể chữa lành trái tim vỡ nát, hay chỉ là cơn mộng đẹp tan trong tro bụi? Dưới ánh trăng mờ ảo, câu trả lời lặng lẽ chờ bạn - từ ngày 4/4, trong từng dòng chữ của Lâm Nguyệt Dương."Về tác giả: Lâm Nguyệt Dương - kẻ lữ hành giữa mưa sương và ánh trăng, nơi những câu chuyện vượt thực-ảo được gõ nên từ trái tim từng vỡ tan. Dưới mái hiên Đà Lạt mờ mịt, ngòi bút của anh không chỉ kể về tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành những vết thương không lời. Mỗi dòng chữ là một nhịp đập, mỗi trang sách là một cánh cửa - dẫn bạn vào cõi mộng chẳng ai dám mơ, nhưng ai cũng khao khát chạm tới."…
Nữ Chính: Vệ Khanh.Vệ Khanh xuyên không rồi, nguyên tắc của nàng là: Có thể động thủ tuyệt không động khẩu.Mẹ kế ác độc, trưởng tỷ tàn nhẫn. Nàng dùng thủ đoạn chỉnh từng người.Trở lại Vệ gia, nàng đem Vệ gia nghiền nát dưới chân. Người cha độc ác trước kia giờ lại nói đến cảm tình cha con.Vệ Khanh cười nói: "Cha, lúc ông bức tử mẹ ta, không có một chút lưu tình nào."…
Có một ngày bình minh sẽ buồn hơn hoàng hôn, có một ngày khi nhìn hoa tàn lòng sẽ bình yên hơn khi thấy hoa nở, có một ngày nghe tiếng mưa rơi sẽ an vui hơn khi đón nắng ấm, có một ngày, trong đời của ai cũng thế sẽ có một ngày như vậy... Nhưng đừng lo, ngày mai đời ta sẽ lại bình yên thôi[Thiện Nhân]…
-Hihi em đẹp lắm phải không anh-Em là cô dâu đẹp nhất cuộc đời anh rồi - Hehe_________________________-Cô dâu bây giờ nơi đâu anh sắp nhớ em đến chết rồi......- Anh cứu cả thế giới nhưng không cứu được em...-"Em lại thất hứa rồi em xin lỗi ông xã của em..."-Cô dâu ơi...em đâu rồi..anh nhớ em_______&&_______…
Những câu chuyện nhỏ giữa lòng Sài Gòn rộng lớn, đời người duyên phận khó biết, biết đến khi nào ta mới gặp nhau... để rồi thương nhau...để rồi bên nhau"Nắng đừng chói chang vì những cơn mưa không đến, người đừng buồn phiền khi tình yêu đi qua"" Hãy cứ yêu khi còn có thể vì không biết đếnmột lúc nào đó rồi ta sẽ lạc mất nhau" #NSCho những ngày mưa rời xa nắng…
Bạch Tử Hiên và Cảnh Ngôn,Ngoại hình ưa nhìn, chiều cao xuất sắc,Đều đã tốt nghiệp, công việc ổn định, tài năng xuất chúng.Xét về mọi phương diện đều cực kỳ hoàn mỹ, là đối tượng rất thích hợp để yêu đương.Tất nhiên là cùng nhau yêu đương.Rồi kết quả cuối cùng quả đúng như vậy.Trời đất chứng giám, Nguyệt Lão se duyên.Nhưng ngặt nỗi,Sợi tơ hồng của Nguyệt Lão đến với người này quá sớm, đến với người kia lại quá muộn, khiến người ta nhìn không ra, trở tay không kịp.Đó cũng là lúc, mối nhân duyên của bọn họ, biến thành một đoạn nghiệt duyên.…
Anh yêu cô ấy. Cô ấy cũng yêu anh. Mỗi người có một cách yêu khác nhau. Anh yêu cô ấy trong sự im lặng, anh luôn dõi theo cô ấy. Còn cô yêu anh, cô dành cả tuổi thanh xuân chỉ để chờ anh. Hai người cách xa nhau nữa vòng trái đất, hai người im lặng và cứ thế yêu nhau. Cuối cùng liệu hai người có thể gặp lại nhau, có thể cùng nhau đi hết đoạn đường còn lại hay không?…
Câu chuyện số 2Có những người gọi là "người đi gieo thương nhớ." Họ chẳng ở xa ta, cũng không ở lại quá gần. Họ không khẳng định nhưng cũng không phủ định. Họ cứ gieo vào lòng ta hy vọng rồi lại bỏ đi.Thi thoảng họ tìm tới, tưới nước cho hy vọng ấy trong ta.Thank @Annbiuu for this lovely bookcover…