|BMas|_Tán tỉnh sao đỏ
Một ngày đẹp trời , Bách chợt nhận ra mình thích thằng sao đỏ khốn nạn hay ghi em vào sổ .…
Một ngày đẹp trời , Bách chợt nhận ra mình thích thằng sao đỏ khốn nạn hay ghi em vào sổ .…
Hành trình đi tìm người định mệnh do sợi chỉ đỏ bị buộc bất đắc dĩ bởi con thần tình yêu hóng Drama…
ko có ưa?!![18-9-2025]…
Người ta nói mỗi lần sinh nhật sẽ vui hơn vì bạn được gặp thêm nhiều người bạn và có thêm nhiều kỉ niệm.Với Kai, mỗi sinh nhật đều tuyệt vời bởi Beomgyu luôn ở đây. Anh là một hằng số.-----Tác giả: beomrebi* Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Mong mọi người không tự ý mang đi đâu dù bằng hình thức nào.Thích BeomKai rất nhiều mà ít fic quá nên mình đành tự tìm, tự đọc, tự dịch :3…
Nhớ những đêm nằm ngắm sao trời, nghe tiếng trực thăng và gió thoảng mùi cỏ cháy.Lưu ý: Mọi sự kiện trong truyện đều không có thật, tác phẩm được viết không nhằm nhắm đến bất kỳ một tổ chức, cá nhân nào.…
book ship hay giao tận nhà?!…
Boy bóng rổ phóng đổ tim e🏀🤙🏻❤️🔥…
Mỗi chap là một nội dung không thống nhấtWARNING: truyện có yếu tố 🔞, cân nhắc trước khi đọc…
Hệ liệt Đại Thanh Y, Thứ Sát Đán. Quyển 3.…
Tôi quá vã couple này và cũng quá mê Bear nữa!!!-🐻❤🦁-…
Linh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một lượt cuối cùng liền sẽ thoát hố. Kết quả hố này còn chưa ra được, đã lại lọt vào một cái hố lớn hơn nữa...Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ngày nào ta cũng tỉnh lại trên giường lớn mấy trăm mét, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta...Hệ thống: Tỉnh lại! Cô đến 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét sắc đẹp của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh lại! Xem lại số dư còn trong thẻ của cô!! Cô đã nghèo đến mức màn thầu còn không có mà ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng vô địch thiên hạ, hưởng thụ bầu không khí cô đơn của sự vô địch trên thế gian này...Hệ thống: Tỉnh lại! Trước tiên cô đứng lên từ dưới đất đã! Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...Hệ thống: Tỉnh!!!Người đàn ông của cô sắp treo rồi kìa! Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể chiến.…
Linh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một lượt cuối cùng liền sẽ thoát hố. Kết quả hố này còn chưa ra được, đã lại lọt vào một cái hố lớn hơn nữa...Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ngày nào ta cũng tỉnh lại trên giường lớn mấy trăm mét, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta...Hệ thống: Tỉnh lại! Cô đến 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét sắc đẹp của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh lại! Xem lại số dư còn trong thẻ của cô!! Cô đã nghèo đến mức màn thầu còn không có mà ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng vô địch thiên hạ, hưởng thụ bầu không khí cô đơn của sự vô địch trên thế gian này...Hệ thống: Tỉnh lại! Trước tiên cô đứng lên từ dưới đất đã! Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...Hệ thống: Tỉnh!!!Người đàn ông của cô sắp treo rồi kìa! Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể chiến.…
Trường học thật kinh khủng.Nhưng này, ít ra anh có âm nhạc.Và Kai.---------------Tác giả: lesirain*Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng trên wattpad. Mong mọi người không tự ý mang đi chỗ khác.Chúc mọi người đọc vui.…
Anh yêu tôi, chân thành, trọn vẹn....Anh chẳng biết tôi vẽ ra một lưỡi dao.Anh chẳng biết tôi chĩa mũi dao về phía anh, đặt ngay ở nơi trái tim đang đập.Anh chẳng biết tôi gọi anh bằng tên thật lần cuối, và nói cho anh nghe về lòng mình, rằng tôi đã dốc cạn trái tim để yêu người đấy.…
Linh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một lượt cuối cùng liền sẽ thoát hố. Kết quả hố này còn chưa ra được, đã lại lọt vào một cái hố lớn hơn nữa...Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ngày nào ta cũng tỉnh lại trên giường lớn mấy trăm mét, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta...Hệ thống: Tỉnh lại! Cô đến 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét sắc đẹp của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh lại! Xem lại số dư còn trong thẻ của cô!! Cô đã nghèo đến mức màn thầu còn không có mà ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng vô địch thiên hạ, hưởng thụ bầu không khí cô đơn của sự vô địch trên thế gian này...Hệ thống: Tỉnh lại! Trước tiên cô đứng lên từ dưới đất đã! Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...Hệ thống: Tỉnh!!!Người đàn ông của cô sắp treo rồi kìa! Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể chiến.…
Chiến tranh.Đại Nguyên Soái lãnh khốc kia bên cạnh chỉ có một nam nhân, tuyệt đối là dung mạo khuynh thành.Đại Úy, mỹ lệ khuynh quốc vậy mà lại sát phạt chiến trường, bàn tay nhuốm màu tanh tưởi.Đến cuối cùng cũng chỉ có một Đại Úy khiến trái tim băng giá kia tan chảy.Chiến tranh kết thúc rồi, liệu có được hạnh phúc ?…
câu chuyện nhỏ về beomgyu và huening kai gặp gỡ (rồi phải lòng nhau) qua tiếng đàn piano.-------------Tác giả: bluespring*Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả và chỉ đăng tại wattpad. Vui lòng không tự ý mang đi nơi khác.…
Tình cờ đọc được trên mạng, quá quắn nên đã ghi lại lên đâyNguồn: Gay 18+ Confession…
Linh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một lượt cuối cùng liền sẽ thoát hố. Kết quả hố này còn chưa ra được, đã lại lọt vào một cái hố lớn hơn nữa...Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ngày nào ta cũng tỉnh lại trên giường lớn mấy trăm mét, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta...Hệ thống: Tỉnh lại! Cô đến 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét sắc đẹp của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh lại! Xem lại số dư còn trong thẻ của cô!! Cô đã nghèo đến mức màn thầu còn không có mà ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng vô địch thiên hạ, hưởng thụ bầu không khí cô đơn của sự vô địch trên thế gian này...Hệ thống: Tỉnh lại! Trước tiên cô đứng lên từ dưới đất đã! Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...Hệ thống: Tỉnh!!!Người đàn ông của cô sắp treo rồi kìa! Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể chiến.…