Họ tưởng câu chuyện đó đã kết thúc.Nhưng 8 năm chỉ chứng minh một điều-They weren't done yet. Not then. Not now. Their love story never ended.---------------------------------------We Weren't Done Yet là tác phẩm hư cấu.Mọi nhân vật, bối cảnh và sự kiện đều do tác giả tưởng tượng.Nếu có bất kỳ sự trùng hợp nào với người thật, tổ chức thật hay sự kiện ngoài đời, đó hoàn toàn chỉ là ngẫu nhiên.Tác phẩm không nhằm công kích, ám chỉ hay gây ảnh hưởng đến bất kỳ ai.…
Namjoon vô tình gặp lại cậu hậu bối lớp dưới ở trường cũ tại Baskin-Robbins vào gần giờ đóng cửa. Anh chẳng hề nhớ ra tên cậu bé.tác giả: gokurakuji (https://archiveofourown.org/users/gokurakuji/pseuds/gokurakuji)người dịch: moonchild-likelink fic gốc: https://archiveofourown.org/works/25872373 - nếu cậu thích fic thì hãy vào link này và thả kudos cho tác giả nhé.Bản dịch ĐÃ CÓ sự cho phép của tác giả. Vui lòng không đem đi nơi khác.…
[Tổng mạn] Phi hoa như nhậnTác giả: Thiên Thanh Đông HạConverter: AbigailVăn án:Một câu:Thế giới là một cái thật lớn kẹp oa oa cơMà ta đứng ở cửa kính ngoại, chỉ nghĩ muốn ngươiNếu Uni có cái song bào thai muội muộiNếu vì tránh thoát cầu vồng đại không đoản mệnh vận mệnh, nàng bị đưa cho Nhật Bản cảnh sát thế gia, như bình thường hài tử giống nhau bị nuôi nấng lớn lên-- thẳng đến mười bốn tuổi năm ấy, vận mệnh biến chuyểnMột cái tên là "Byakuran · Gesso" nam nhân gõ khai nàng môn: "Nếu không nghĩ thế giới hủy diệt nói, vậy xuyên qua đi."Tag: Tử Thần gia giáo nữ cường tổng mạnVai chính: Sanada Yui ( Yui · Giglio Nero ), Uni · Giglio Nero ┃ vai phụ: Totsuka Tatara, Ichihara Yuuko, Levi vv ┃ cái khác: K chúng, xxxholic chúng, tiến công người khổng lồ chúng, Tử Thần chúng, gia giáo chúng…
-Chào buổi tối!-Todomatsu tay cầm túi đồ hí hửng bước vào phòng, cậu nhanh chóng đảo mắt một vòng rồi hỏi - Ủa Karamatsu nii-san đâu?-A, Totty_Anh cả Osomatsu đang nằm dài trên sàn đọc truyện tranh lập tức ngồi bật dậy khi thấy em út-Karamatsu nó ra ngoài từ sang rồi.-Bận rộn nhỉ!?-Todomatsu đặt túi đồ lên bàn và ngồi xuống.-Anh ấy sắp kết hôn rồi mà, giống em lúc trước thôi. -Choromatsu cười với cậu út.-Hình cưới của anh ấy đẹp lắm đó Totty!-Jyushimatsu hí hửng cầm album đưa cho Todomatsu.Todomatsu tuy nhỏ nhất nhưng lại là người lập gia đình đầu tiên, sau đó cậu cùng vợ dọn ra ở riêng nhưng mỗi cuối tuần lại trở về thăm ba mẹ và các anh. Ai cũng bảo cậu chững chạc hơn các anh, bản thân cậu không nghĩ vậy. Osomatsu mới là người chững chạc nhất, tuy anh ấy không bọc lộ ra bên ngoài nhưng cậu luôn thấy an toàn khi ở cạnh anh. Có điều Todomatsu không hiểu tại sao đến giờ anh vẫn chưa có được một cô bạn gái nào...…
「And I will make sure to keep my distance Say I love you when you're not listening.」 - 'Distance' by David Hodges & Christina Perri.Genre: BLPairing: Asagiri x MasakiRating: M.Warning for Shameless smut.Có thể đọc fic hoàn toàn độc lập mà không cần đọc qua manga "A-bout!" trước, vì suy cho cùng, nội dung fic gần như là pwp - porn without plot với tuyến nhân vật trí tuệ đơn bào :)) Summary: "Nghe đồn thằng Masaki với thằng Asagiri đang chiến tranh lạnh.""Chúng nó giận gì nhau à?""Vớ vẩn, thằng Masaki không chơi trò chiến tranh lạnh!""Còn thằng Asagiri cũng không bàn chuyện giận dỗi!" Sequel to "Before I slip under your sheets".Sequel: "Get the ending right". Just to double your pleasure.…
Series này viết về YulSic, chỉ một mình YulSic thôi. Viết về những việc hết sức vụn vặt trong cuộc sống thường ngày của hai đứa, ở đây YulSic chỉ là những con người bình thường, không giàu có, không ăn chơi, càng không dính líu đến showbiz. Hài hước, drama đều có, chỉ không có PG hay NC thôi =))))…
Convert by Vương ÂnLink: Ao3.Ta cũng không hẳn hoàn toàn yêu thích HP, chỉ thích duy nhất Draco. Ta chỉ lấy một số chuyện mà ta thích trên Ao3 thôi.Vậy nha, nhưng cuối cùng ta phải nói.Ta không ái bộ Harry Potter, chỉ ái Malfoy gia…
- Yahhhhh!!!!!!! Đánh này!!!!!!!*Bộp*- Em làm gì thế Osomatsu?Choromatsu ngừng phơi đống quần áo, xoay người lại nhìn bé con đang cầm kiếm đồ chơi, đeo mặt nạ siêu nhân hướng về phía mình. Nhóc con tên Osomatsu kia lùn tịt chỉ cao tới thắt lưng của cậu, là hàng xóm gần nhà cậu, hôm nay bố mẹ nhóc có việc phải về quê nhưng Osomatsu vẫn còn sốt nhẹ nên bố mẹ nhóc không dẫn theo, thật may hôm nay Choromatsu cũng không phải đi học nên sẵn tiện cậu giữ nhóc giúp.- Em là siêu nhân! Phải đánh quái vật!Osomatsu giơ cao thanh kiếm, làm động tác như siêu nhân trong phim, nhưng nhìn đáng yêu hơn nhiều!- Vậy anh là quái vật hả?- Không. Quái vật xấu xí lắm, anh Choromatsu đẹp thế sao làm quái vật được.Nhóc con lắc đầu trả lời, câu nói vô cùng ngây ngô nhưng lại khiến cậu thấy rất vui. Cậu khom người xoa đầu nhóc rồi quay trở lại với công việc của mình. Osomatsu đưa mắt nhìn theo cậu sau đó ngoan ngoãn bắt ghế ngồi cạnh, vẫn đeo chiếc mặt nạ trên mặt.- À, em hạ sốt chưa?Choromatsu vừa móc cái áo lên sào vừa hỏi- Đỡ hơn rồi ạ.Bé con đung đưa chân, mặt cúi thấp, bất ngờ chiếc mặt nạ bị lột ra để lộ khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, cậu đưa mặt lại gần hơn, áp trán mình vào trán Osomatsu để chắc rằng nhóc đã hạ sốt. Choromatsu không hề để ý hai tay nhóc con đang siết chặt ống quần mình và đổ đầy mồ hôi, gương mặt nửa cúi xuống vì phải giấu đi cặp má đang ửng hồng, nửa ngước lên vì bị cậu cố định bằng tay.- Ừm, có vẻ đã hạ sốt thật.…
Cũng đã được hơn 1 năm từ khi Osomatsu và Choromatsu chia tay nhau, gia đình không ai biết chuyện 2 người từng hẹn hò nên trừ Osomatsu, không ai biết vì sao Choromatsu dọn đi. Dù sao cả 2 vẫn là anh em, chuyện này không mấy gì tốt đẹp nên cả 2 đều giữ im lặng, nhưng nghĩ đến phải chạm mặt nhau hàng ngày rồi lại ngượng thì không hay, cuối cùng Choromatsu quyết định rời đi. Dù vậy, cậu vẫn thường về thăm nhà vào cuối tuần và ngủ qua đêm, nhưng những ngày ấy, anh đều viện cớ ra ngoài. Vậy cũng tốt, ít ra thì cả 2 không phải khó xử khi gặp mặt nhau. Hôm nay Osomatsu một mình đến uống nước tại tiệm cafe quen thuộc, vô tình gặp Choromatsu cũng đang ở đấy. Ánh mắt chạm nhau nhưng ngay lập tức tránh đi, anh vội đến quầy gọi thức uống trước khi đứng đơ người một chỗ, chắc là do tưởng tượng nhưng anh cảm giác cậu đang nhìn mình.Cầm ly nước rời khỏi tiệm, anh bất lực thở dài, rốt cuộc gặp lại cũng chẳng thể nói với cậu câu nào, anh tự nói với mình rằng chắc gì cậu đã muốn nghe... Cứ vu vơ nghĩ đủ thứ chuyện rồi chợt giật mình khi ai đó chạm vai mình, xoay người lại, anh như không tin vào mắt mình, người đó là Choromatsu, vẻ mặt anh không giấu được sự ngạc nhiên nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu đã lên tiếng trước.- Sao anh uống thứ này?- Hả?Osomatsu nhìn xuống tay mình và nhận ra trong lúc mãi nghĩ đến cậu, anh đã mua nhầm nước cam.- À...- Bỏ đi, em mua ly khác cho anh.Từ bé Osomatsu đã không ăn hay uống được cam, không biết tại sao nhưng anh nghĩ người dị ứng thứ trái cây này chắc chỉ có mình anh. Có lẽ khi thấy anh cầm…
For the warmth they brought is my solace.For the bond they have is my treasure.For one empty vessel, they are my humanity.To the fiercest tempest, may your laughter continue to echo.To the valiant thunders, may your fear be an ally.To the constant earth, may your strength prevail all hardship.To the blazing flames, may your passion never diminish.To the glacial frost, may your tranquility freed from troubles.To the blooming sprout, may your purity forever preserved.To the luminating radiance, may your shine be someone's hope.To the distant future of a brighter life,I hope we'll never meet again.(Bản Tiếng Việt)…
Sẽ như thế nào nếu như Paris không còn Ladybug?Sẽ như thế nào nếu Chat Noir không còn nàng bọ nhỏ ở bên cạnh?---Marinette đã không thể kiềm chế cảm xúc của mình mà làm tổn thương Chat Noir.Anh ấy hẳn rất đau đớn...Từng ngày trôi qua, Marinette không ngừng tìm kiếm tung tích của cả Adrien và Chat Noir. Cô rất hối hận, sự ăn năn xen lẫn đau đớn không ngừng bủa vây lấy tâm hồn yếu ớt này....Chat Blanc?Tôi đã làm gì thế này?Chat Blanc liếc mắt nhìn Ladybug với cái nhìn xa lạ. Anh ta thù hận, căm ghét Ladybug.Không được! Tôi nhất định phải cứu lấy Chat Noir! Cho dù có phải chết! Cái giá phải trả cho một mạng người là quá lớn...Ladybug trong trận chiến cuối cùng đã bị dính Cataclysm và không thể dùng Lucky charm khôi phục lại trạng thái ban đầu. Liệu Ladybug có còn sống không? Hay cô ấy sẽ vĩnh viễn biến thành tro bụi?---The Substitute - một kẻ thay thế cho thân phận Ladybug, ngồi một mình trên tháp Eiffel ngắm hoàng hôn.Chà... Thật hoài niệm... Cuộc sống vẫn dĩ đã rất ngắn.Nguồn ảnh: https://nyanms.tumblr.com/?fbclid=IwAR3XacyZXLPWDGKqZi3nvKS3CLX9NhNf_-2yA9Rdjm8D-LJOiOFfty3YLZQ…
Adrenaline vẫn còn sôi sục trong máu, Reo nhìn về phía đội bóng đối địch. Các thành viên bên Bastard chia thành từng nhóm trò chuyện sau trận đấu. Giữa đám đông nhốn nháo, cậu vẫn bắt được ngay khuôn mặt rạng rỡ của thiếu niên tóc đen. Cảnh vật xung quanh như bị lu mờ, lúc này trong tầm mắt cậu chỉ còn mỗi mình cậu trai ấy. Sự hưng phấn còn đọng lại sau trận đấu như muốn tuôn trào, trong tâm trí Reo giờ chỉ còn một ý niệm duy nhất.Cậu muốn hôn Isagi ngay bây giờ.Ý nghĩ vừa lướt qua, Reo lập tức bước nhanh về phía cậu trai tóc đen, đương khi Isagi còn chưa kịp phản ứng đã chộp lấy cổ tay cậu trai, kéo người kia về phía mình. Trong thoáng chốc khi trông thấy vẻ mặt sững sờ của Isagi, Reo đã kịp lấy lại được một tia lý trí. Cậu chuyển động tác, dang tay ôm người kia vào lòng.Tất thảy mọi thứ dường như ngưng đọng trong một khoảnh khắc.…
Tác giả: Thuỳ DươngThể loại: Đam mỹ hiện đại, fanfiction PoohPavel, 1x1, song khiết, ngược ngọt đan xen, niên hạ công,...Nhân vật chính: Pooh (công) x Pavel (thụ)Nhân vật phụ: Michael (công) x Topten (thụ)Sáng tác: 10/12/2025Hoàn thành: 29/01/2026Đăng tải: 18/12/2025 - 29/01/2026…
những mẩu chuyện ngắn mà mình viết ra với những ý tưởng ập đến nhất thời, nói chung là nó không đủ dài để làm thành một shot, nên mình sẽ tập hợp tất cả những mẩu chuyện đó ở đây.mình theo chủ nghĩa OT7, 21 thuyền của MX, đặc biệt là mấy thuyền bị "underrate", nếu có dàn ý phù hợp thì mình sẽ triển thôi.real và nonreal, ngọt và đắng, sủng hay ngược, đều có đủ hết.…