Nếu ko là hoàng tử,em sẽ yêu anh chứ?
Thần bảo hộ…
Thần bảo hộ…
Author : Saggi Locksmith (blackcat_locksmith)Tên truyện : CitrusCouple : YulSic Thể loại : fanfiction .NC : -15Nội dung : "Tên đó phiền phức lắm ! Tớ sắp đá hắn rồi .""Thật á ?? Nhưng cậu ngủ với hắn đều đều mà ."- Oài ! Muốn có bạn trai ghê - Tôi cầm cốc coke lên than thở."Đúng rồi , Jessica ! Cậu vừa chia tay bạn trai phải không ? Tớ định rủ cậu đi một buổi giao lưu nhưng mùa thu cậu đã chuyển trường mất rồi !""Đừng bỏ bạn bè nhé ."- Đừng lo cho tớ !! Chuyển trường xong là có bạn trai ý mà ...-Tôi cười gặng trước mặt đám bạn . Tôi đã diễn quá xuất xắc trước mặt mọi người ..... Nên tôi làm sao có thể thú nhận .....Ahhh!! Thực sự tôi chẳng hiểu tình yêu là cái gì .Nhưng mọi thứ đâu có như vậy . Mọi thứ xung quay tôi đều thay đổi từ khi bước vào ngôi trường đó và đúng hơn từ khi gặp em , Kwon Yuri ! Chap 1 is comming soon…
By @_sparkling3004Bìa @BlackCat_Team…
xjckc…
Đừng đi một mình. Nếu không, nó sẽ bắt chước bạn…
Anh em nhà Hiyori đã lỡ làm mất các viên lỗi của thiên thần Acacia và bị thần thú của cô kêu trở thành du hành giả để thu gom lại lỗi.lưu ý:Truyện có yéu tố BL ai kì thì đừng đọc Truyện đc viết nhầm mục đích thỏa mãn cơn đối của tác giảOOC…
Không theo lí trí, tất cả chỉ là tự nhiên thôi------------------Đã hoàn thành: 1/2/2018…
vì ít fic về black clover dạng này quá nên toi sẽ viết cái nì, sắp tới sẽ có cả school ver nữa nên ủng hộ tôi nhe :33333…
Tác giả: BlackCloak UnknownTừng số phận con người bị lưu đày, giày vò mỗi ngày.Một ngày ta nhận ra khi ta cứ làm hại nhau hết lần này đến lần khác vì tham vọng riêng của bản thân thì cuối cùng chỉ càng làm lòng người ta đối với nhau trở nên càng lạnh thêm. Cái lạnh của rừng già cũng nguội lạnh như cái hy vọng mà những con người chạy nạn khỏi chiến tranh cố nuôi dưỡng. Nhưng đôi khi sự thật luôn làm tan nát chúng. Việc còn lại có thể làm là sống sót và hy vọng. Nếu không thì không còn gì cả!Không, không đúng! Việc thật sự còn lại có thể làm là... chiến đấu!…
Những cái linh tinh và vụn vặt cho đời bớt nhàm chán.…
thi thoảng sẽ có parody…
Một số độc giả khi biết về cô Tư sắp ra sách, đã hỏi lần này cô ấy viết có buồn không? Cái buồn đã là đặc điểm văn chương của Nguyễn Ngọc Tư.Họ đọc cô - vằ thích nỗi buồn đó vừa muốn kháng cự nó. Không rõ cô có biết điều đó không. Nhưng trong tập tản văn này, dường như chính cô lại kháng cự nỗi buồn của mình bằng lạnh lùng và gai góc khi nhìn vào đời sống người nông dân. Qua ngòi bút sắc lẻm của cô, người đọc cảm thấy một nguy cơ nào đó, như sóng dữ liết sát mạng sườn. Xen giữa nhẹ nhàng u sầu và trách móc đành hanh, "Đong tấm lòng" còn có một chút ma quái của những xứ sở mới mà người đọc sẽ đi qua…