Tôi nhìn mọi thứ thật quen mắt đầu đau như búa bổ kế bên hắn nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh. Đây là hình như là bệnh viện tui đang cố gắng suy nghĩ chẳng phải tôi đã chết ư...Anh bước tới nhấc bổng tôi lên trên mặt đầy ẩn ý vui mừng. Tôi nở nụ cười hạnh phúc nhìn anh, đúng lựa chọn lần nữa của tôi không sai...Anh ấy thật ấm áp…
Cố Vãn Từ nói: ta đây tổng không thể tìm cái mr. soso liền đem chính mình cấp công đạo! Tìm không thấy ta thích, tổng có thể cự tuyệt ta không thích đi!Mãi cho đến sau lại, yếm đi dạo nàng rốt cục phát hiện, ngươi có thể tìm đối tượng, nhưng tình yêu chỉ có thể chờ.Có lẽ nó ngay tại cạnh ngươi, chỉ chờ ngươi phát hiện.…
Nhan đề: VAI DIỄN TRONG BẢN NHẠC KHÔNG HỒI KẾT Tác giả: Hạ Thiên LamThể loại: Hiện đại, showbiz Bối cảnh: HongKong - Trung Quốc - ...Nam chính: Lâm Khải Phong - Nolan Lam - Phong Ca + Nghề nghiệp: Diễn viên + Ngày sinh: 09/10Nữ chính: Trịnh Minh Nguyệt - Lotus Cheng - Nguyệt Tỷ + Nghề nghiệp: Ca sĩ+ Ngày sinh: 11/12Và một số nhân vật khác... *Một tác phẩm dựa trên câu chuyện không có thậtMọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên* Lời mở đầu: Trong vũ trụ có rất nhiều hành tinh và vệ tinh nằm trong dải ngân hà. Mỗi một hành tinh đều có vô số vệ tinh vây quanh, chúng bám riết và hỗ trợ nhau để tồn tại. Sự liên kết ấy hữu hình lại vô hình, không thể chia cắt. Giống như Anh - một trong những Tiểu sinh đang được công ty tích cực lăng xê. Anh chính là hành tinh sáng láng và thu hút với vẻ ngoài chỉnh chu, bắt mắt. Anh đến với nghệ thuật bằng sự vô tình, anh đối với nó cũng giống như một thế giới hiếu kỳ. Còn Cô - người dành cả thanh xuân, tâm huyết của mình cho âm nhạc. Lăn lộn trong ngành giải trí bấy lâu, vị trí của cô cũng chỉ dừng ở mức tạm ổn. Người ta nói do giọng hát của cô luôn man mác một nỗi buồn vô định nào đó. Cô hài lòng với những gì mình có bởi vì cô là mặt trăng, mà mặt trăng là vệ tinh duy nhất vây quanh Trái Đất.Cô từng nói "Mặt trời chính là anh, luôn rực rỡ và là trung tâm của vũ trụ với vô số hành tinh vây quanh" Nhưng anh lại nói "Anh chỉ muốn là Địa Cầu để được duy nhất một Mặt Trăng lấy anh làm trung tâm mà tồn tại"…
☀️ Hán Việt: Vạn thiên tinh quang ☀️🏵️ Tác giả: Cửu Lam 🏵️🏵️ Tình trạng: Hoàn thành 🏵️🏵️ Số chương: 56 chính văn + 1 phiên ngoại 🏵️🎀 Thể loại: Nguyên sang , Ngôn tình , Sủng ngọt , Hiện đại , HE , Tình cảm , Giới giải trí , Đô thị tình duyên , Duyên trời tác hợp , 1v1 🎀🌹🌹🌹🥑 GIỚI THIỆU 🥑Mỗi người có mỗi khoảnh khắc rung động không giống nhau.Có đôi khi là một hành động ái muội, có đôi khi là một ánh mắt mê hoặc lòng người, nhưng đối với ảnh đế Cố Đình mà nói, có thể là lần nọ "diễn cảnh hôn NG quá nhiều lần".Tả Vi: Anh là đang nói em sao?Cố Đình: Tôi vẫn luôn cảm thấy em cố ý.Tả Vi: Em đã có bạn trai rồi, anh ấy rất đẹp trai !Cố Đình: Không phải chia tay rồi sao? Hiện tại, em có thể thích tôi.Tả Vi:......CP Chính: Tả Vi ❤ Cố Đình ( Nữ diễn viên xinh đẹp, có tài diễn xuất nhưng chưa gặp thời x Ảnh đế kiêm đạo diễn tương lai, yêu vô cái "nhiệt tình" hẳn)-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------ĐÃ HOÀN TRÊN WORDPRESS: https://nkhvaan.wordpress.com/2021/08/27/muon-van-tinh-quang-cuu-lam/…
Hít drama+ dưa của Cbiz nhiều quá nên bị phê cần ấy mà. Đào hố cho vui thôi, không biết khi nào hoàn. Chắc là tuần sau còn của năm nào thì khum pít ẹ 😻…
Chúng tôi vào giới giải trí vào những mùa khác nhau của cuộc đời, mang những lý do không giống nhau. Người bước trước vì thiên phú và sự dìu dắt, người bước sau vì một lời hứa kéo dài qua năm tháng, có người chọn đi thẳng vào tâm bão vì bản năng không biết lùi. Ánh đèn soi lên mặt người, gọi tên những giấc mơ. Nhưng khi tắt máy, vẫn còn lại những khoảng tối không kêu than, những câu hỏi chưa kịp có lời.Chúng tôi làm bạn, làm đồng nghiệp, làm đối thủ đúng nghĩa đẹp đẽ nhất của từ ấy: cùng kéo nhau đứng vững trước máy quay, trước bục mic, trước một rừng ống kính không chớp mắt. Chúng tôi nói rất ít về chuyện cũ, nhưng mỗi người đều giữ một mảnh ghép trong lòng, giống như cầm nửa tấm vé đã nhàu, biết rằng nửa còn lại vẫn nằm đâu đó chờ nhìn thấy nhau.Có thứ không thể gọi tên, không thể viết trong bất cứ kịch bản nào, nhưng nó có mặt trong từng lần chúng tôi hít một hơi sâu trước khi bước ra sân khấu, trong cách ai đó vô tình đứng che ánh đèn quá gắt trước mặt ai đó, trong một cú gật đầu rất nhỏ thay cho tất cả những gì muốn nói. Khi các tiêu đề rực rỡ qua đi, chúng tôi vẫn sẽ đi tiếp, không phải để chứng minh mình rực rỡ đến đâu, mà để lần theo dấu những ẩn số im lặng kia - cho đến khi câu trả lời tự nó đứng ra, không cần ai gọi tên.…