Ngoại Lệ Duy Nhất
" Ngoại lệ duy nhất" là câu chuyện về đôi bạn Lâm, Anh.Tác giả : NắnggCre ảnh: Pinterest…
" Ngoại lệ duy nhất" là câu chuyện về đôi bạn Lâm, Anh.Tác giả : NắnggCre ảnh: Pinterest…
Cảm ơn Yochiru đã cho tui ý tưởng nha UwUTui đã quay trở lại và ăn hại+viết ngu hơn rồi nè 😄Mong mn đọc truyện vui vẻ nha !!!Cre ảnh bìa: Pinterest, hoạ sĩ JuStLoOKAtMe.Tui xin nói trước là các cặp trong truyện này gồm nè: JackNaib, WuchangMichi, JosCarl, MaryDemi UwU…
vào đọc rồi biết nhé 🥰…
:))))) Nhiều nhân vật do tôi nghĩ ra. Bìa truyện thuộc artist: Chat (@fanatan_)PLEASE DO NOT REPOST!!…
Không giống như Minhyun, Seongwu có trí nhớ rất tốt. Đừng hiểu lầm, hắn không phải kiểu thiên tài đọc lướt qua một lần cũng có thể đọc lại vanh vách. Trí nhớ của hắn chỉ đủ tốt để nhớ được gần hết những sự kiện quan trọng trong đời. Minhyun thì khác, nhắc đến cái gì cũng chỉ biết cười hì hì cho qua chuyện.Nhưng Jisung vẫn thường nói, người không thể quên như Seongwu sẽ khổ.Và Seongwu cũng thường nói, không thể quên là vì không muốn quên, không muốn quên là vì sợ người hay quên sẽ quên.…
My love, her love, him love and your love. Welcome to my world.…
Ngũ Hành thức giấc ,trái đất xoay chuyển , năm con người được chọn để kế thừa sức mạnh . Tất cả là số mệnh…
Hana Kazuma bị lạc khi xem xong giải đấu bóng chuyền tại sân vận động tại Tokyo, cô chạy loanh quanh và càng bị lạc. Nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói cười đằng sau, cô quay lại và chạy lại chỗ họ để tìm kiếm sự giúp đỡ. Cô đã đổ gục Ushijima từ lần gặp mặt ngoài đời này và tìm cách tiến gần hơn đến anh. Lịch đăng: 2 chap/1tuần Cảm ơn mọi người vì đã quan tâm và đọc truyện ạ…
Mười năm tương tư.Mười năm chờ đợi.Đổi lại một tấm thiệp hồng."Oải hương, rồi cũng tàn thôi."---Author: Nox (tên cũ: Kinoshita Kana)Truyện cũ nhưng giờ mới đăng.…
Em thương chị Nhét mộng mị vào thơ .…
Vào những lúc cảm xúc đến cũng là lúc lời từ trái tim được cất lên…
Tóm tắt: Hào Môn Không Đón Ánh Bình Minh Tư Mặc Kỳ - 55 tuổi, chủ tịch tập đoàn Tư Thị, người đàn ông được cả thế giới ngưỡng vọng, phong lưu, quyền thế, không vướng bận hôn nhân. Một lần tình cờ, hắn bắt gặp Lâm Kha - chàng sinh viên 23 tuổi, thiên tài Toán học, mồ côi từ nhỏ, sống nghèo kiết xác nhưng kiêu ngạo và kiên cường. Tư Mặc Kỳ muốn có con nối dõi nhưng không tin tưởng bất kỳ ai trong giới hào môn. Hắn lựa chọn Lâm Kha - đơn thuần, dễ kiểm soát, rồi sắp xếp một màn gặp gỡ "vô tình" khiến cậu ngỡ mình được yêu. Cậu mồ côi, nghèo, nhưng thông minh và đẹp đến động lòng. Tư Mặc Kỳ thấy thú vị - không phải vì yêu. Hắn chỉ muốn "giữ một món đồ chơi đẹp đẽ bên mình vài tháng", không ngờ chỉ một lần không dùng biện pháp, Lâm Kha lại thật sự mang thai - và là song thai. Khi biết tin, Tư Mặc Kỳ bàng hoàng, nhưng rồi mừng rỡ như điên. "Đúng là món quà ông trời ban. Con tôi, nối dõi tôi... mà không cần ràng buộc với bất kỳ người nào." Hắn bắt đầu giấu đi bản năng chơi đùa, vờ như yêu thương, quan tâm săn sóc cậu từng chút, từ dinh dưỡng đến nghỉ ngơi. Nhưng trong lòng đã sớm tính toán: Khi hai đứa bé chào đời, chỉ cần ép ký giấy từ CHA, giữ lại con - và để cậu biến mất. Lâm Kha ban đầu tưởng mình gặp được tình yêu, càng ngày càng chìm đắm trong dịu dàng hắn dựng nên. Nhưng trong một lần dọn dẹp phòng làm việc của hắn, cậu tình cờ thấy tài liệu pháp lý nhận nuôi toàn phần, và bản ghi âm giọng hắn lạnh tanh.…
Tác giả : Đỗ Tiến Tùng (Đậu)- nè ngốc! em yêu anh!- hưm...- hôm nay là ngày cuối cùng của chúng taVui lắm không chuyển ver hoặc mang khỏi wattpad…
Thanh xuân là một giấc mộng dài. Chờ tỉnh giấc ta đã trưởng thành... - Phần 1: Từ 1 - 25 - Phần 2: [Tiêu rồi...] Từ 26 đến hết…
Không còn gì để nói, đọc cái tên fic là hiểu rồi chứ giề? Trâu già gặm cỏ non, trẻ con chơi đồ cổ. Bảo cổ thì cũng không cổ lắm tại đồ cổ này là hàng chất lượng cao nha, xịn xò có 1-0-2.Nước Úc là thật, thành phố Sydney là thật, tuy nhiên mình chưa đến đó bao giờ nên chỉ nhìn qua hình và những tìm hiểu của bản thân để miêu tả trong ý nghĩ. Ngoài ra thì những gì liên quan đến trại hè quốc tế đều là tưởng tượng, vì mình cũng chưa tham gia trại hè quốc tế bao giờ nên chỉ có thể viết trên một vài điều mình biết và bịa là chính:)) có gì khó hiểu mn có thể hỏi còn nếu mình không giải thích được thì mn thông cảm nhé.Warning: có H- Ai không ưng Taekook = clickback- Ai không ưng tuổi tác chênh lệch quá lớn = clickback- Ai không ưng H của t và không ưng cảnh H nói chung = clickback- Sai chính tả, dấu câu, chấm phẩy = Góp ý sửa liền Cảm ơn vì đã ghé thăm^^Tiện thì nhấc cái tay bình chọn chap đi nha^-^…
Nguồn: https://thatloanbatnhao.wordpress.com/ta-that-the-gioi-phai-mary-sue-lu-thien-dat/rNếu được từ chương 13 trở đi ta sẽ cố gắng thử edit. Làm ơn mọi người đừng ném đá nha. Ta thi thử xong sẽ có thời gian rảnh=)))Mẹ đẻ: Lữ Thiên DậtThể loại: ĐAM MỸ (nhìn kĩ vào, ko phải Mary Sue văn đâu)Đây là truyện ta mang lên chỉ vì muốn đọc truyện. mấy cái kia dịch thô quá nên ta đem lên wattpad để mn tiện đọc. TRUYỆN CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ VÀ EDITOR. NẾU CÓ BẤT CỨ YÊU CẦU GỠ TRUYỆN TA SẼ LẬP TỨC GỠ.…
Không phải cứ đối xử thật tốt thì sẽ được yêu. Không phải cứ nhường nhịn thì sẽ giữ được bàn tay đã muốn chia lìa. Đôi khi,một mối quan hệ kết thúc chẳng cần một lý do. Họ ra đi, chỉ đơn giản là vì trái tim không còn động lực để tiếp tục…
Một phút ngẫu hứng giữa đêm.Viết xong mới nhận ra, lại trượt tay viết một bức thư tình rồi.Bởi vì viết lúc bản thân không tỉnh táo (buồn ngủ =)), lại có hơi xúc động, lời văn thực sự rời rạc, mong mọi người sẽ nhẹ tay với em nó.Thực ra tấm ảnh nửa liên quan nửa không, minh họa thôi haha.... WARNING: Có yếu tố Chu Bạch, đã nói rõ ở tiêu đề, không thích xin mời click back cảm ơn.…
Cái nắm tay ấy, chỉ kéo dài trong tích tắc, nhưng lại gây thương nhớ cả đời người.Fic này có liên quan một chút đến chap 2 fic "Mảnh ghép còn thiếu" của mình.Tác giả : Yuuthazi ( kayazii )P/s: Dù hay dù dở thì đây cũng là đứa con tinh thần của mình, vui lòng không đem ra khỏi wattpad khi chưa được sự cho phép.…