Khi đọc xong một cuốn sách của nhà văn Mỹ chuyên viết truyện kinh dị Stephen King hay xem xong một bộ phim của đạo diễn Hitchcock, bạn có thể phải nín thở vì sợ hãi.Tuy nhiên, mức độ sợ hãi chỉ mới dừng ở tưởng tượng. Nhưng những câu chuyện kinh dị có thật xảy ra dưới đây sẽ khiến bạn phải... khóc thét!…
Cái chuyện nói về một cô gái với vẻ bề ngoài không xinh đẹp động lòng người như trong các cuốn tiểu thuyết. Cuộc sống của cô chẳng mấy vui vẻ ngay cả trong tình yêu. Câu chuyện được dựa trên 1 câu chuyện em từng thấy. Đây là một câu chuyện khá ngược và cũng là lần đầu viết truyện có gì mong mọi người giúp đỡ. Vũ Anh Khoa(anh) :Cao 1m80,16 tuổi, là con trai chủ tịch tập đoàn Vũ Thị, chơi thể thao giỏi, học giỏi, vẻ ngoài tuấn tú làm đốn tim hàng triệu phụ nữ, luôn tỏ ra lạnh lùng ,ít nói. IQ:450/500Nguyễn Thiên Ngọc(cô) :Cao 1m55,15tuổi, gia đình cô mở 1 cửa hàng bán đồ ăn, tuy bề ngoài không được xinh đẹp nhưng lại có 1 tâm hồn vô cùng đẹp và đem lòng yêu anh.Luôn ít nói trước người lạ. IQ:100/500Dương Tuấn Tuấn(hắn) :Cao 1m80 và là bạn thân của anh, là con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn Dương Thị, chơi piano rất hay, học giỏi, hoà đồng thi thoảng có chút tăng động. IQ:450/500Hoàng Minh Anh(nó) :cao 1m45 là bạn thân nhất của cô, xinh đẹp, có rất nhiều người theo đuổi. Hoà đồng với mọi người. IQ:250/500…
Phù thủy.Những kẻ dị hợm đầy quyền năng, lại trở thành nô lệ cho thứ công nghệ hạ đẳng của con người.Trong gian phòng đầy bụi, dưới ngăn tủ cũ kỹ nơi từng giấu các hũ mứt dâu ngọt lịm của bà, Serein kéo ra một chiếc hộp gỗ phủ đầy mạng nhện, cái khóa móc đã rỉ sét như một thứ bị lãng quên từ thế kỷ trước.Nick quỳ xuống bên cạnh, tay phủi lớp bụi dày như tro than. Những ngón tay khẽ chạm vào các hoa văn khắc sâu trên nắp hộp - những vòng tròn, đường xoáy, biểu tượng cổ xưa mà ánh sáng leo lét cũng không thể làm mờ ý nghĩa.Chỉ cần một con dao phết mứt, móc vào và gảy nhẹ, cái khóa lập tức bật ra.Không có tiếng động lớn. Chỉ là một tiếng "cạch" khẽ khàng, như thể chính cái hộp cũng đã sẵn sàng hé lộ bí mật sau ngần ấy năm im lặng.Một mảnh giấy da.Một trang sách bị xé vội.Một cái mề đay bạc xỉn màu.Và mùi oải hương, nhạt đến mức như ký ức rơi vỡ giữa không khí."Toàn những thứ vớ vẩn." Ser thở dài.Nick nhặt mảnh giấy, đọc lướt những dòng chữ viết tay bằng mực đen đã nhòe ở mép."Ser." giọng anh ta trầm xuống, gần như thì thầm. "Nếu tôi không nhầm thì bà của cô là một phù thủy."Serein không đáp.Cô nhìn chằm chằm vào cái mề đay như thể hy vọng nó tự giải thích mọi thứ. Nhưng nó chỉ nằm đó, nặng trĩu và lạnh lẽo.Nick tiếp tục: "Và cô... có thể cũng vậy."…