về vị quản ngục xinh đẹp họ park không thể sống thiếu nicotine và tên phạm nhân số 3 của hắn...Tác giả: Lười NhânTên truyện: NicotineCouple: HopeminTình trạng: Đã hoànThể loại: 1x1, fanfic, Boy x Boy, có H, đam mỹ, boylove, HE, tù nhân công x quản ngục thụ, tội phạm, thuốc phiện,...Chú thích: CÓ TỪ NGỮ THÔ TỤC, CÓ H 18+ KHÔNG DÀNH CHO TRẺ NHỎ :)) Vui lòng đọc kĩ tags, nếu dị ứng với các thể loại này xin click back chứ đừng buông lời cay đắng. Toàn bộ cốt truyện và thông tin bên trong đều là do tác giả bịa ra, không hề liên quan đến bất kì tổ chức hay cá nhân nào ngoài đời thực, cảm ơn…
*Thể loại: Đam mỹ *Nhân vật : Ong Seong Woo đanh đá, học trưởng, đẹp trai lãng tử, 1m79 (thụ) Kang Daniel ăn chơi, bê bối, mặt dày, giỏi nhưng lười nên dở, luỵ vì tình, đẹp trai, trong nóng ngoài lạnh, 1m80( công )*Nội dung: Daniel theo đuổi Ong Seong Woo ở thời còn là học sinh, Daniel phải đi du học nên đến nhiều năm sau 2 người mới gặp lại bla bla bla các thứ, trong truyện vẫn sẽ chi tiết hơn nên ở đây mình sẽ không đề cập nhiều…
seungcheol, wonwoo, mingyu và hansol chẳng có tí quan hệ máu mủ nào. họ chỉ đơn giản là những linh hồn cô đơn nương tựa vào nhau, gom góp từng yêu thương tạo thành một gia đình.…
Tác giả: Trần HưởngEdit: GinLRaw: Hoàn - Edit hoànSố chương: 25 chương + 1 PNNguyên sang, hiện đại, HE, xuyên việt, ngọt sủng, trọng sinh, cường cườngViên Hàm Vũ x Nhạc Tuyên===Văn án:Nhạc Tuyên có chút buồn bực bởi vì sau vụ tai nạn xe cộ lại bị một người kỳ quái lừa bịp.Lừa thì cũng thôi đi, người kia lại còn đòi kết hôn với hắn.Từ chối được không?Viên Hàm Vũ: Trẫm cho rằng, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng!Nhạc Tuyên: Không hề, là do ngươi cả nghĩ thôi.Viên Hàm Vũ: Những điêu dân này, trẫm sẽ giúp ngươi diệt trừ từng người một, chỉ cần ngươi đồng ý gả cho trẫm!Nhạc Tuyên: Ngươi nói đạo lý tốt cái gì chứ, ta cực lực phản đối.Đây là một hoàng đế sống lại thời hiện đại, gặp được một tổng giám đốc dung mạo giống hệt vị tướng quân ưa thích của kiếp trước. Âm mưu dính lấy nhau rồi hảo nói chuyện yêu đương...!!!Yêu thương ấm áp。。。Hoàng đế công x tổng giám đốc thụ.Kết hôn trước yêu sau, ngọt sủng, công sủng thụ, 1x1, HE…
Câu chuyện ở cái bãi đậu xe này không giống như trong bộ phim đó, khác nhiều. Bởi vì người cha này không đi xe đạp, ông đi ô tô, có tài xế riêng. Ông không móc ra cây kẹo kéo hay là cái micro gì hết, mà là ông móc ra từng xấp, từng xấp đô la, đều là mệnh giá cao nhất.Ông cố nhét vào tay của cô, nhưng bị cô ném lại, là ném thẳng vào mặt như ném đi cái cục nợ của cuộc đời mình vậy. Khi ông vẫn chưa chịu buông tay, cô chụp lấy cái vỏ chai đang lăn lóc gần đó rồi thành thục mà đập vỡ nó, rồi kê sát vô cái cổ trắng ngần của mình mà gào lên, son đỏ dính răng, cuống họng như muốn tự xé: "Ông mà để tôi thấy bản mặt của ông thêm một lần nữa, thì chờ mà hốt xác của tôi đi."Cô gào lên, trào cả nước miếng, gương mặt trét son phấn rẻ tiền thì tái đi vì rượu hay vì giận, nhưng đôi mắt thì long đỏ lên sòng sọc. Người ngu nhất nhìn vào cũng biết là cô ấy sẽ làm thật đó.Rồi cô vẫn cầm cái mảnh chai đó, bước đi, không quay đầu lại. Dù là bóng đêm phía sau hay phía trước, cũng chẳng thể bằng cô, lạnh lùng như đêm nay.Trong góc sân chỉ còn người đàn ông trung niên, tay cầm xấp tiền, tiều tụy, đang tự đấm vào ngực mình thình thịch, thình thịch.Cô gái đó sai rồi, sai rõ ràng quá rồi, không nói tới chuyện nhà, chuyện riêng, chuyện cha con, chuyện quá khứ tương lai...chỉ nói tới việc có tiền đưa tận tay mà không chịu cầm thì đã là quá sai lầm rồi. Gái vũ trường, massage, bia ôm... mà bày đặt sang chảnh sĩ diện, cô không vì tiền thì cô khoe vú khoe mông, kề vai áp má, tuột quần cởi áo rờ hết thằng này tới thằng nọ…
Đó không phải là sự thật. Chắc chắn đã có sai sót ở đâu đó. Và ngay khi Johnny chở anh về nhà, anh sẽ nấu hàng nghìn gói ramen cho tất cả 18 người anh em của mình, anh sẽ gọi cho bác sĩ và nói với ông ta biết sai lầm tồi tệ mà ông ta đã mắc phải. Nó không phải thật."Vậy là, nó không nghiêm trọng đúng không?" Johnny hỏi, niềm hy vọng len lỏi trong giọng nói anh và ánh mắt anh sáng lấp lánh - thứ đặc trưng chỉ có ở anh."Chỉ là đau nửa đầu thôi"Nhưng trong tâm trí anh, cái từ đó cứ lặp đi lặp lại, đâm sâu vào não anh, chạm đến cái khối u đã nằm ngay đó.Ung thư ... Ung thư ... Ung thư ... Ung thưAuthor: Anonymous_Introvert78Translator/Editor: HyHyBản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Vì vậy không reup, không chuyển ver và không mang ra ngoài. Xin cảm ơn.Mọi tình tiết, nhân vật chỉ là hư cấu. Vui lòng không áp đặt lên người thật.Cre: White Dwarf - AO3…