Artist: @fosrineTuyển tập những hồ sơ về octp.Cảnh báo: Bộ sưu tập những câu chuyện sếc và không sếc.Đảng chơi công, đặt niềm sướng của công lên hàng đầu.Thiên công, sủng công. Cảm ơn.Bạn đã được cảnh báo.Lịch cập nhật: 1 tuần/ 1 chương.…
Mọi chuyện bắt đầu từ Wannakorn(Firstone) Reungrat, con trai độc đinh của gia tộc Reungrat .Matimun(Tle) Sreeboonrueang.Arnusorn(Ant) Sreeboonrueang, là hai người con trai thuộc nhánh chính của gia tộc SreeboonrueangHarit(Keng) Buayoi, là con trai của gia tộc trung lưu - anh họ bên nội của Matimun và Arnusorn.Napatsakorn(Namping) Pingmuang, là bạn thân của Wanakron, hai nhà Pingmuang và Ruengrat có mối quan hệ cộng sinh trên thương trường.Matimun, Arnusorn và Wannakorn là thanh mai trúc mã nhưng riêng Arnusorn từ nhỏ bệnh tật nên không hay tiếp xúc với Wannakorn, nhưng hắn luôn như một con cáo rình rập "con mồi" từ ô cửa sổ, còn Matimun thì ngược lại, Matimun rất thân với Wannakorn, thân đến mức hai bên gia đình đùa rằng sẽ cho cả hai gia đình đã thực hiện hôn ước từ đời cụ tổ nếu Wannakorn là con gái.Khi thời gian trôi qua, khi cả ba đã lớn khôn, Wannakorn càng bộc lộ rõ sự tài giỏi, là con ngoan trò giỏi trong mắt mọi người, Matimun thì bộc lộ rõ sự nổi loạn, những buổi tiệc suốt đêm, những lần đi chơi đến hai giờ đêm đã chẳng còn lạ lẫm, trái với người em sinh đôi, còn Arnusorn đã tự tu dưỡng chính mình thành một con người mà ai nhìn vào cũng chắc mẫm, đây sẽ là người tiếp theo kế nghiệp tập đoàn của gia tộc Sreeboonrueang.những năm tháng nhẹ nhàng cứ thế trôi qua, cả ba vẫn như vậy dường như chẳng có gì khác đi, biến cố thật sự đến khi ông cụ Sreeboonrueang trước khi chết để lại di chúc, rằng hai đứa cháu, ai là người đem lại giá trị nhiều hơn cho gia tộc(tức là liên hôn thương mại, hoặc là những giá trị về tiền tài một cách lớn lao, không thể thay thế…
Trích dẫn :Có kẻ nói cô là loài ống bướm quyến rũ đàn ông, có người lại nói cô là mỹ nhân băng giá khó gần...Mặc dù vậy, người đời có câu : "Con gái không thủ đoạn con trai không yêu"Mười người đàn ông thì đã có chín người quá kiêu ngạo, tự cho là bản thân có thể chinh phục được cô.Có điều kết cục đều thảm hại như núi đổ...Lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã có quyết định sẽ khiêu chiến với cô gái này. Anh lập kế hoạch đi săn, bẫy cô vào một vòng xoáy hấp dẫn ngọt ngào. Rồi sau đó làm chủ cô, chạm đến nơi ấm áp nhất trong cô...…
"Cậu mà nhảy xuống thì sẽ rất vất vả cho mấy cô lao công đấy."Giọng nói vang lên phía sau, nhẹ như gió thoảng nhưng rõ ràng. Soonyoung quay lại. Một cậu con trai mặc áo khoác bệnh nhân màu xanh xám đang ngồi trên bệ gạch cạnh lối thoát hiểm, tay cầm một hộp sữa chua chưa mở nắp.Người đó mảnh khảnh, tóc nâu nhạt, ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Ánh nhìn của cậu ta không phải ánh nhìn dò xét hay thương hại. Soonyoung không biết phải nói gì. Cậu lùi khỏi lan can một chút.Cậu kia nhún vai, nói tiếp:"Thang máy phải tạm dừng để phong tỏa hiện trường. Khu vệ sinh dưới tầng cũng phải lau lại mấy lượt. Cậu có nghĩ đến cái phiền phức đó chưa?"Soonyoung khẽ thở ra. Lần đầu tiên trong ngày, cậu thấy môi mình hơi nhếch lên, dù không rõ là vì buồn cười hay chua xót."Tôi không định nhảy."..............................Truyện là hư cấu - dựa trên trí tưởng tượng của tác giả!…
"Anh đã rung động vì tôi dù chỉ 1 giây nào?""Anh xin lỗi""Kwon Ji Yong, hãy nhớ rằng trên thế giới này đã từng có một thằng ngốc...vô cực yêu anh""SeungRi à, anh sai rồi""Làm ơn cho anh thêm một cơ hội nữa thôi""Hãy tìm em"…
'Bỏ tao ra, thằng khốn! Draco à, em thấy chưa? Harry Potter nó chính là Voldemort thứ hai, luôn luôn làm hại mọi người! Em không biết nó muốn giam em lại thế nào đâu. Nó từng muốn giết ta chỉ vì ta yêu em, những kẻ khác yêu em nó cũng đều muốn giết! Ha ha, có khi nó đã giết người ta rồi cũng nên! Em yêu nó chứ gì, muốn chui vào lồng giam của nó phải không?! Ta biết, bởi vì ánh mắt em suốt bao năm qua luôn sáng rực lên khi nhìn nó.. Nhưng em nên nhớ, khi em hối hận, em cũng sẽ không có cách nào thoát ra, nó sẽ trói em lại mãi mãi, khóa em lại!'Bởi lẽ, Draco trốn chạy khỏi gã rồi lại sa vào vòng tay của Harry James Potter, cũng như là đổi từ lồng giam này sang một lòng giam khác chặt chẽ hơn mà thôi.…
+ Tag: friends to lovers to ex-lovers to exes comeback, timeskip, lối kể chuyện phi tuyến tính, Bakugou POV, độc thoại nội tâm chiếm phần đa, Essay 10k+ chữ về đôi mắt của Deku trong suy nghĩ của Bakugou, Deku tình cảm chứ không ngu, misuderstanding (siêu nhiều), vấn đề tâm lý, Canon diverge, họ yêu nhau mà không ai biết, họ chia tay cũng không ai biết. + Playlist: https://open.spotify.com/playlist/3yZKoSrsDO9JecIb9Wp83t?si=6162a0923c5a4690+ Prompt: Katsuki ghét ánh mắt ấy, đôi con ngươi xanh thẳm tựa phỉ thúy lấp lánh dưới ánh mặt trời, càng rực rỡ hơn trên nền trời tàn nhang lấm tấm trên gò má. Mỗi lần quay đầu lại, hắn đều thấy chúng, trong suốt và chói lóa đến khó chịu. 10 năm, rồi đến 20 năm trước, lúc nào cũng vậy.Katsuki ghét ánh nhìn ấy, nhưng vào giây phút này, hắn lại không thể rời mắt.20 năm, rồi 10 năm, có phải đã là quá muộn?Dưới ánh đèn rực rỡ trong tiền sảnh trang hoàng, đôi mắt ấy vẫn lấp lánh sắc xanh đến mê người. Và Katsuki tự hỏi, liệu nếu giờ hắn gọi, ánh phỉ thủy ấy có chiếu lên hắn lần nữa.Đây là câu chuyện về một cái bắt tay ở công viên, một lời tỏ tình giữa đống đổ nát, một bóng lưng quay đi và một lần chạm mắt sau 10 năm xa cách. Tất cả mọi thứ đều diễn ra trong lặng lẽ, xin hãy giữ im lặng khi quan sát.…
Khi buông tha trở thành biến mất, chán nản trở thành buồn bã, cuộc sống lướt qua bàn tay mọi người, để lại chỉ là mảnh vụn vương vãi trên mặt đất. Kim Duyên bước những bước chân vô định trên đường, cô ngước mặt nhìn lên bầu trời xanh không một gợn mây. Bàn tay vô thức đặt lên bụng - nơi một sinh linh đang hình thành trong cơ thể cô. Cuối cùng đoạn đường phía trước cô chỉ có thể một mình bước tiếp mà không có Khánh Vân. Đến tận bây giờ cô mới hiểu đúng là trên đời này chẳng có gì gọi là mãi mãi.…